NGƯỜI GIỮ CÂY ĐÀN
Ông Phúc từng chơi đàn rất hay.
Cây đàn cũ ông giữ có màu gỗ đã sẫm.
Ngày trẻ, ông cùng bạn bè thường hát bên cây đàn ấy.
Có người hát.
Có người vỗ tay.
Có người chỉ ngồi nghe.
Một người bạn của ông từng nói sau này về quê sẽ mở một lớp dạy nhạc cho trẻ em.
Nhưng người bạn không trở về.
Ông tiếp tục chơi đàn.
Sau này, ông mở một lớp nhỏ ngay tại nhà.
Trẻ em trong làng đến học.
Có đứa không có tiền.
Ông vẫn dạy.
Ông nói nếu thích âm nhạc thì cứ học.
Cây đàn được dùng hàng ngày.
Nó theo ông qua nhiều thế hệ học trò.
Một học sinh cũ sau này trở thành giáo viên âm nhạc.
Ngày trở về, người học trò đứng trước cửa nhà ông rất lâu.
Ông không nhận ra ngay.
Người học trò nhắc lại một bài hát.
Ông bật cười.
Ông nhớ.
Hai người ngồi bên nhau.
Cây đàn vẫn ở đó.
Người học trò nói nhờ ông mà mình mới biết yêu âm nhạc.
Ông nói mình chỉ truyền lại thứ từng được một người bạn truyền cho.
Cây đàn tiếp tục được sử dụng.
Người thầy già.
Học trò lớn lên.
Nhưng âm thanh của nó vẫn vang.
Một người không trở về đã để lại tình yêu âm nhạc trong một người khác.
Và người ấy lại truyền nó cho thế hệ sau.
Có những di sản không nằm trong sách.
Nó nằm trong một giai điệu.
Một cây đàn.
Và một người chịu khó truyền lại cho người khác.


