NGƯỜI GIỮ CHIẾC ÁO CŨ
Chiếc áo lính của Nam đã sờn vai.
Rách ở tay.
Cũ đến mức ai cũng khuyên đổi.
Nhưng anh không đổi.
Một người hỏi:
– “Sao không lấy áo mới?”
Nam nói:
– “Chưa cần.”
Không ai hiểu.
Cho đến một lần, trời trở lạnh.
Một chiến sĩ trẻ run vì thiếu áo.
Nam cởi áo của mình.
Đưa cho cậu.
Người kia ngại:
– “Anh mặc đi.”
Nam lắc đầu:
– “Tôi quen rồi.”
Sau đó, anh nhận chiếc áo khác, rộng hơn, cũ hơn.
Nhưng không sao.
Đồng đội mới biết…
anh giữ áo cũ không phải vì tiếc.
Mà vì…
đợi người cần hơn.
Sau này, khi Nam hy sinh, chiếc áo ấy vẫn ở lại.
Người lính trẻ ngày đó giữ lại.
Không mặc.
Chỉ giữ.
Như giữ một phần ký ức.



