NGƯỜI GIỮ CHIẾC ÁO NÂU
Bà Thắm có một chiếc áo nâu đã cũ. Chiếc áo được gấp ngay ngắn trong chiếc rương gỗ, bên cạnh vài tấm ảnh và những giấy tờ đã ngả màu.
Đó là chiếc áo mẹ bà mặc trong ngày tiễn người con trai duy nhất lên đường.
Ngày ấy, bà Thắm còn nhỏ. Bà không hiểu hết chuyện người lớn. Bà chỉ nhớ mẹ mặc chiếc áo nâu, đứng ngoài sân rất lâu sau khi anh trai đã đi.
Anh đi rồi, căn nhà trở nên im lặng.
Mẹ vẫn làm việc như bình thường. Sáng ra đồng, chiều về nấu cơm. Không ai trong nhà nói nhiều về người đã đi.
Nhưng mỗi khi có tiếng bước chân ngoài ngõ, mẹ lại nhìn ra.
Chiếc áo nâu vẫn được mặc trong những ngày lao động.
Nhiều năm sau, khi mẹ mất, bà Thắm đem chiếc áo cất vào rương.
Bà không biết tại sao mình giữ nó.
Có lẽ vì đó là chiếc áo cuối cùng gắn với hình ảnh mẹ đứng chờ con.
Một lần, cháu gái mở rương và hỏi.
Bà kể câu chuyện.
Cô cháu nghe xong mới hiểu vì sao bà luôn cẩn thận với chiếc áo.
Bà nói mẹ mình ngày trước chẳng có nhiều quần áo. Một chiếc áo mặc được nhiều năm đã là quý.
Nhưng chiếc áo ấy còn giữ một buổi sáng đặc biệt.
Một người mẹ đứng tiễn con.
Một người con bước đi.
Và một lời hẹn trở về không thành.
Sau này, bà Thắm đem chiếc áo ra phơi vào những ngày nắng.
Bà vẫn vuốt phẳng từng nếp.
Không phải vì sợ áo hỏng.
Mà vì bà muốn giữ nguyên hình ảnh người mẹ trong trí nhớ.
Chiếc áo nâu không thể đưa người anh trở về.
Nhưng nó nhắc những người còn sống rằng đã từng có một người mẹ chờ đợi bằng tất cả sự kiên nhẫn của mình.



