Bài viết

NGƯỜI GIỮ CHIẾC ÁO NÂU

Hưng Yên22/08/2026phường Lê Đại Hành (Phường Lê Đại Hành)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong chiếc tủ gỗ của một gia đình có một chiếc áo nâu đã bạc màu. Đó là chiếc áo người con trai từng mặc trong những ngày còn ở quê. Mẹ anh nhớ nhất hình ảnh con mặc chiếc áo ấy ra đồng mỗi sáng. Có lần bà bảo: “Áo cũ rồi, để mẹ may cái khác.” Anh cười: “Con mặc quen rồi mẹ.” Sau ngày anh lên đường, chiếc áo được giặt sạch và cất vào tủ. Nhiều năm sau, người cháu tìm thấy. Cậu hỏi: “Áo của ai vậy bà?” Bà trả lời: “Của chú con.” Bà kể về người con trai và những ngày anh còn ở nhà. Cậu bé lấy chiếc áo ra, áp lên người rồi cười: “Chắc ngày trước chú cao lắm.” Bà cũng cười. Chiếc áo đã nhỏ và cũ, không còn ai mặc vừa. Nhưng bà vẫn không muốn bỏ đi. Nó nhắc bà về một người con từng đứng trước cửa nhà, từng phụ mẹ làm việc và từng hứa sẽ trở về. Thời gian có thể làm vải bạc màu, nhưng không thể làm những ký ức trong lòng người mẹ biến mất. Chiếc áo nâu trở thành một vật bình dị nhưng quý giá, bởi trên đó có dấu vết của một tuổi trẻ đã đi qua.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn