NGƯỜI GIỮ CHIẾC ÁO RÁCH
Chiếc áo lính, theo thời gian, sẽ rách.
Không phải vì cũ.
Mà vì chiến tranh không cho phép nó nguyên vẹn.
Ở đơn vị có một người tên Hải, chuyên vá áo.
Không phải nhiệm vụ chính.
Nhưng ai rách áo cũng tìm anh.
Hải khéo tay, vá rất chắc.
Nhưng điều đặc biệt là… anh không vá giống nhau.
Mỗi chiếc áo, anh lại khâu một kiểu.
Có cái vá bằng vải xanh.
Có cái bằng vải nâu.
Có cái khâu chéo, có cái khâu thẳng.
Một người hỏi:
– “Sao không vá cho giống?”
Hải cười:
– “Để mỗi người… có cái riêng.”
Trong chiến tranh, mọi thứ đều giống nhau:
Quần áo.
Mũ.
Giày.
Chỉ có những vết vá ấy… khiến mỗi người khác đi một chút.
Một lần, Hải hy sinh.
Đồng đội thu dọn đồ của anh, thấy một túi vải nhỏ.
Trong đó là những mảnh vải đủ màu.
Và một mảnh giấy:
“Nếu áo rách… thì vá. Đừng để lạnh.”
Sau chiến tranh, có người vẫn giữ chiếc áo cũ.
Không phải vì giá trị.
Mà vì…
trên đó có những đường kim của một người đã không còn.



