Người giữ chiếc ba lô Chiến tranh Việt Nam
Ông Phùng Văn Khải vẫn giữ một chiếc ba lô cũ treo ở góc nhà. Chiếc ba lô đã sờn, màu vải bạc đi theo thời gian, nhưng ông chưa từng vứt nó.
“Không phải của tôi,” ông nói. “Của một người bạn.”
Người bạn đó tên Nam. Hai người cùng nhập ngũ, cùng hành quân, cùng chia nhau từng phần lương khô. Trong một trận đánh, Nam không trở về.
Sau trận, ông Khải nhặt lại chiếc ba lô của bạn. Bên trong có vài bộ quần áo, một cuốn sổ nhỏ và một tấm ảnh gia đình.
“Tôi nghĩ, nếu có ngày gặp lại người nhà cậu ấy, tôi sẽ mang trả,” ông kể.
Nhưng chiến tranh kéo dài, rồi kết thúc. Ông trở về quê, còn gia đình của Nam thì không rõ tung tích. Tấm ảnh cũng không ghi địa chỉ.
Nhiều lần, ông mở ba lô ra, xem lại từng thứ. Cuốn sổ chỉ ghi vài dòng ngắn: “Hôm nay trời mưa. Nhớ nhà.”
“Chỉ vậy thôi,” ông nói. “Nhưng đọc lần nào cũng thấy nghẹn.”
Ông từng thử hỏi thăm nhiều nơi, nhưng không tìm được thông tin. Cuối cùng, ông quyết định giữ lại chiếc ba lô.
“Mình giữ giúp cậu ấy,” ông nói.
Nhiều năm sau, con cháu hỏi ông: “Sao ông không bỏ đi?”
Ông lắc đầu: “Bỏ đi thì như chưa từng có người đó.”
Với ông, chiếc ba lô không chỉ là một vật dụng. Nó là bằng chứng rằng một con người đã sống, đã đi qua cuộc chiến, và đã để lại một phần mình ở lại.


