Người giữ chiếc cầu trong đêm bom
Cuối năm 1972, trong chiến dịch đánh phá miền Bắc, cầu Long Biên ở Hà Nội trở thành một trong những mục tiêu quan trọng của máy bay Mỹ. Đây là cây cầu nối hai bờ sông Hồng, có ý nghĩa lớn đối với việc vận chuyển hàng hóa và giao thông.
Để bảo vệ cây cầu, nhiều đơn vị pháo phòng không được bố trí quanh khu vực. Ban đêm, khi máy bay địch xuất hiện, cả Hà Nội rung chuyển bởi tiếng còi báo động, tiếng bom và tiếng pháo cao xạ.
Trong số những người làm nhiệm vụ bảo vệ cầu có những công nhân giao thông và dân quân tự vệ. Khi bom đánh trúng đường ray hoặc làm hư hỏng một đoạn cầu, họ phải lập tức tìm cách sửa chữa để giao thông có thể tiếp tục.
Có những người vừa rời vị trí sửa chữa thì máy bay quay lại ném bom. Nhưng khi tiếng bom vừa dứt, họ lại quay trở xuống mặt cầu.
Một trong những người từng gắn bó với việc bảo vệ và sửa chữa cầu Long Biên trong thời chiến là Nguyễn Thị Thoa, nữ công nhân giao thông Hà Nội. Những người phụ nữ như chị thường làm việc giữa tiếng còi báo động, vừa bảo đảm giao thông vừa khắc phục hậu quả bom phá.
Cầu Long Biên bị đánh phá nhiều lần trong chiến tranh, nhiều nhịp cầu hư hỏng nặng. Nhưng cây cầu không hoàn toàn bị khuất phục. Sau mỗi trận bom, những người công nhân lại tìm cách sửa chữa.
Ngày nay, cầu Long Biên đã hơn một thế kỷ tuổi. Những nhịp cầu mang trên mình nhiều dấu vết của thời gian, trong đó có cả những dấu tích của chiến tranh.
Đứng trên cầu nhìn dòng sông Hồng hôm nay, thật khó hình dung nơi đây từng rung chuyển bởi bom đạn. Nhưng chính những con người âm thầm sửa từng đoạn đường ray, từng nhịp cầu trong những đêm chiến tranh đã góp phần giữ cho mạch giao thông của Hà Nội không bị đứt.



