NGƯỜI GIỮ CHIẾC CỐI XAY
Nguyễn Ngọc Bảo Linh
Một gia đình có chiếc cối xay bằng đá đã sử dụng qua nhiều thế hệ.
Người con trai trước ngày lên đường thường giúp mẹ xay ngô.
Mẹ bảo:
“Mai mốt con về mẹ không bắt làm nữa.”
Anh cười:
“Con làm quen rồi.”
Sau khi anh đi, chiếc cối vẫn được sử dụng.
Mỗi lần quay cối, mẹ lại nhớ tiếng con trai cười.
Anh không trở về.
Nhưng chiếc cối vẫn nằm ở góc sân.
Nhiều năm sau, người cháu muốn bỏ nó đi vì không còn dùng.
Bà nội nói:
“Đừng bỏ.”
Cậu hỏi:
“Vì sao?”
Bà chỉ vào chiếc cối.
“Ngày trước chú cháu hay dùng cái này.”
Cậu nhìn thật lâu.
Sau đó, gia đình giữ lại chiếc cối như một vật kỷ niệm.
Nó không còn được dùng để xay ngô.
Nhưng mỗi khi có người hỏi, câu chuyện lại được kể.
Chiếc cối đá trở thành một phần của lịch sử gia đình.
Nó nhắc mọi người rằng những người đã đi qua thời chiến cũng từng sống bằng những công việc bình dị.
Họ từng làm ruộng, xay ngô, sửa nhà, chăm mẹ.
Trước khi khoác lên mình bộ quân phục, họ cũng chỉ là những người con trong một gia đình.
Và chính những điều bình thường ấy làm nên vẻ đẹp của ký ức thời hoa lửa.



