Người giữ chiếc gùi
Người giữ chiếc gùi
Người giữ chiếc gùi
Chiếc gùi tre được đặt ở góc nhà, cạnh cửa sổ. Không ai dùng nữa, nhưng cũng không ai dám bỏ.
Hằng – người từng gùi hàng suốt những năm tháng ấy – vẫn thường ngồi bên chiếc gùi vào mỗi buổi chiều.
Có người hỏi:
“Sao chị không thay cái mới, đẹp hơn?”
Hằng cười:
“Cái này… không thay được.”
Chiếc gùi ấy đã cùng chị đi qua bao con dốc, bao đêm mưa, bao lần tưởng như không thể bước tiếp. Dây đeo đã sờn, phần đáy đã được vá lại bằng những mảnh tre khác màu.
Nhưng với Hằng, đó không phải là một vật dụng.
Đó là ký ức.
Một lần, cháu nhỏ tò mò đeo thử chiếc gùi. Nó loạng choạng, chưa đi được vài bước đã tháo xuống.
“Nặng quá!”
Hằng nhìn, khẽ nói:
“Ngày xưa, có người còn gùi nặng hơn… mà không nói gì.”
Đứa trẻ không hiểu hết.
Nhưng nó đặt chiếc gùi lại, nhẹ nhàng hơn lúc trước.
Chiều hôm đó, Hằng ngồi rất lâu. Ánh nắng chiếu qua cửa sổ, rọi lên chiếc gùi, làm nổi bật những vết mòn theo năm tháng.
Có những thứ không còn được dùng nữa…
Nhưng vẫn mang trên mình cả một thời tuổi trẻ.



