NGƯỜI GIỮ CHIẾC KHĂN
Chiếc khăn trong chiến tranh không chỉ để lau mồ hôi.
Mà còn để giữ lại những điều rất riêng.
Ở đơn vị có một người lính tên Phong, luôn mang theo một chiếc khăn vải cũ.
Không phải khăn quân trang.
Mà là khăn nhà.
Có thêu một bông hoa nhỏ ở góc.
Một lần, đồng đội hỏi:
– “Khăn của ai thế?”
Phong cười:
– “Của người đợi.”
Không nói thêm.
Nhưng ai cũng hiểu.
Mỗi khi mệt, anh lấy khăn ra lau mặt.
Nhưng không dùng mạnh.
Như sợ làm rách.
Một lần, trong lúc nghỉ, anh trải khăn ra, nhìn rất lâu.
Không phải vì cái khăn.
Mà vì những gì gắn với nó.
Trong một trận đánh, Phong bị thương.
Khi đồng đội tìm thấy anh, chiếc khăn vẫn nằm trong tay.
Dính máu.
Nhưng vẫn nguyên vẹn.
Sau chiến tranh, chiếc khăn được gửi về quê.
Người con gái nhận lấy.
Không khóc.
Chỉ vuốt nhẹ lên bông hoa nhỏ.
Và nói:
– “Anh giữ được rồi…”
Không phải giữ chiếc khăn.
Mà giữ lời hẹn.



