Người giữ chiếc khăn chưa kịp trao
Buổi chiều ở xã Yên Khánh, chúng tôi gặp bà Phạm Thị Tuyết (79 tuổi). Bà tiếp chúng tôi bằng ấm trà đã nguội một nửa, rồi bất ngờ đứng dậy, mở chiếc tủ gỗ trong góc nhà.
Bà lấy ra một chiếc khăn tay nhỏ, đã ngả màu vàng.
“Cái này… tôi định tặng cho anh ấy,” bà nói.
Chúng tôi ngồi im, không hỏi thêm.
Bà kể, ngày đó bà có người yêu. Hai người lớn lên cùng làng, quen nhau từ nhỏ. Khi chiến tranh đến, anh lên đường. Trước ngày đi, bà mua vải, tự tay thêu chiếc khăn, định hôm chia tay sẽ trao.
“Nhưng hôm đó đông người quá… tôi không kịp đưa.”
Bà cười nhẹ, nhưng mắt đã ướt.
Sau đó, anh đi. Ban đầu còn có thư. Những dòng chữ giản dị: “Anh vẫn khỏe”, “Em giữ gìn sức khỏe”. Bà giữ tất cả những lá thư đó.
Rồi một ngày, thư không đến nữa.
Tin báo tử đến sau đó không lâu.
“Tôi vẫn giữ chiếc khăn… vì nghĩ rằng nếu có ngày gặp lại, tôi sẽ đưa.”
Bà đặt chiếc khăn lên bàn, vuốt nhẹ.
“Nhưng rồi tôi hiểu… có những thứ mãi mãi không đến được tay người nhận.”
Chúng tôi rời đi khi trời đã chạng vạng. Chiếc khăn vẫn nằm đó — nhỏ bé, nhưng chứa cả một lời hứa chưa kịp thực hiện.



