NGƯỜI GIỮ CHỢ LÀM “MẮT XÍCH” THÔNG TIN
Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, tại một khu chợ nhỏ thuộc Tây Ninh, nơi tưởng chừng chỉ có cảnh mua bán tấp nập, lại trở thành một “trạm thông tin” đặc biệt của cách mạng.
Người giữ vai trò quan trọng ở đó là bà Năm Chợ – một người phụ nữ buôn bán lâu năm, quen mặt với hầu hết người trong vùng.
Hằng ngày, bà bày bán rau, cá, gạo… như bao tiểu thương khác. Nhưng chính nhờ việc tiếp xúc với nhiều người, bà có thể thu thập và truyền đi những thông tin quan trọng.
Bà để ý từng câu chuyện, từng lời nói của lính địch khi chúng ghé chợ. Những tin về thời gian tuần tra, kế hoạch di chuyển… đều được bà ghi nhớ.
Không chỉ vậy, bà còn có cách truyền tin rất riêng.
Một chiếc rổ đặt lệch, một bó rau buộc dây khác thường hay cách sắp xếp hàng hóa… đều là tín hiệu cho người trong mạng lưới hiểu.
Một buổi sáng, bà nghe được tin địch sẽ tổ chức kiểm tra bất ngờ tại một khu vực có cán bộ đang hoạt động.
Biết tin quan trọng, bà cần báo ngay nhưng xung quanh có lính canh.
Đúng lúc đó, một người quen – cũng là giao liên – ghé mua hàng.
Bà vừa bán, vừa sắp xếp lại rổ rau theo một cách đã được quy ước trước. Người kia nhìn thấy, hiểu ý, nhanh chóng rời đi.
Nhờ tín hiệu ấy, thông tin được truyền đi kịp thời.
Không lâu sau, địch tiến hành kiểm tra nhưng không tìm thấy gì, vì lực lượng cách mạng đã rút đi trước đó.
Một lần khác, bà bị lính nghi ngờ vì thấy bà thường xuyên nói chuyện với nhiều người.
Chúng hỏi:
“Sao bà biết nhiều chuyện vậy?”
Bà cười:
“Bán ở chợ thì chuyện gì cũng nghe, mà nghe rồi quên liền à.”
Câu trả lời tự nhiên khiến chúng không tìm được lý do để nghi ngờ thêm.
Trong suốt những năm chiến tranh, khu chợ nhỏ ấy vẫn hoạt động bình thường, nhưng bên trong là cả một mạng lưới thông tin âm thầm.
Sau ngày hòa bình, chợ vẫn đông vui như trước. Nhưng người dân Tây Ninh vẫn nhớ về bà Năm Chợ – người đã biến nơi buôn bán thành “điểm nối” quan trọng của cách mạng.
Câu chuyện của bà cho thấy:
Trong thời “hoa lửa”, không chỉ có chiến trường, mà ngay cả những nơi đông người như chợ cũng trở thành “trận địa thông tin”.
Và từ những gánh hàng giản dị ấy, “hoa lửa” đã được truyền đi – linh hoạt, kín đáo và đầy sức sống.



