Bài viết

NGƯỜI GIỮ CHỐT GIỮA MƯA BOM (1)

Bác Nguyễn Văn Lâm năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi. Mái tóc bạc phơ, giọng nói trầm chậm, mỗi lần nhắc đến chiến tranh, ánh mắt bác lại xa xăm như nhìn về một miền ký ức đầy khói lửa. Bác từng là Trung đội trưởng bộ binh, trực tiếp chiến đấu ở những điểm nóng ác liệt nhất của chiến trường miền Trung những năm chống Mỹ. Bác kể, thời ấy, đơn vị bác đóng quân tại một chốt tiền tiêu – nơi được ví như “cánh cửa thép” bảo vệ tuyến đường huyết mạch chi viện cho mặt trận. Địch ngày đêm ném bom, bắn phá,

Thanh Hóa21/12/2025Nguyễn Thị Hiền (Đoàn xã Hoằng Hoá)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Cái đêm hôm đó, tôi nhớ như in…” – bác Lâm chậm rãi bắt đầu câu chuyện.

Hôm ấy, mưa rừng trút xuống như thác. Đất đỏ nhão nhoẹt, hầm hào sụt lở liên tục. Trung đội của bác chỉ còn hơn hai mươi người, ai cũng thấm mệt sau nhiều ngày chiến đấu không nghỉ. Nhưng linh cảm của người lính trận cho bác biết, một trận đánh lớn sắp xảy ra.

“Khoảng gần nửa đêm thì máy bay nó tới. Bom dội xuống dồn dập, rung cả mặt đất. Tôi hét lên trong tiếng nổ: Anh em bám chốt! Còn người là còn trận địa!” – giọng bác Lâm bỗng cao hơn, bàn tay run nhẹ.

Một quả bom nổ gần hầm chỉ huy, đất đá vùi lấp lối thông hào. Hai chiến sĩ bị thương nặng. Không kịp suy nghĩ, bác bò ra giữa làn đạn, cùng anh em kéo đồng đội vào hầm trú ẩn.

“Lúc ấy, tôi chỉ nghĩ đơn giản lắm cô ạ. Mình là chỉ huy, nếu mình chùn bước thì anh em biết dựa vào ai.”

Liên lạc với cấp trên bị cắt đứt hoàn toàn. Trung đội rơi vào thế cô lập. Bom nổ, pháo dội, đất đá rơi xuống như mưa. Có chiến sĩ bật khóc vì đau, vì sợ. Bác Lâm quát lớn, nhưng giọng đã khàn đi:

“Đừng sợ! Còn tôi ở đây!”

Chính câu nói ấy, theo lời bác, đã giữ được tinh thần cho cả trung đội trong những giờ phút sinh tử.

“Đến sáng, địch bộ binh tràn lên. Tôi bị mảnh pháo sượt qua vai, máu chảy ướt áo. Nhưng tôi không dám ngã. Tôi đứng đó, vừa băng tạm vết thương, vừa chỉ huy anh em đánh trả.”

Sau hơn mười hai giờ liên tục chiến đấu, khi lực lượng chi viện của ta đến nơi, chốt vẫn còn nguyên. Địch buộc phải rút lui.

“Lúc ấy, tôi mới thấy chân mình không còn đứng vững nữa…” – bác Lâm mỉm cười hiền hậu – “Ngã xuống rồi mới biết là mình đã bị thương khá nặng.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn