NGƯỜI GIỮ CHỐT GIỮA MÙA MƯA RỪNG KHỘP
Nguyễn Thanh Liêm có những năm tháng dài làm nhiệm vụ giữ chốt tại khu vực rừng giáp biên giới Campuchia – Thái Lan. Trong mưa rừng, sốt rét và những trận tập kích bất ngờ, ông cùng đồng đội giữ vững từng tấc đất chiến lược. Đó là quãng thời gian gian khổ nhất nhưng cũng hun đúc rõ nét nhất bản lĩnh người chỉ huy. Những ký ức ấy trở thành dấu ấn không thể phai trong cuộc đời người lính.
Nếu hỏi bác Nguyễn Thanh Liêm quãng thời gian nào khó khăn nhất trong quân ngũ, bác không do dự: “Những năm giữ chốt giữa rừng Campuchia.” Đó là giai đoạn đơn vị bác đóng quân dài ngày tại khu vực tỉnh Oddar Meanchey, nơi rừng khộp nối tiếp rừng khộp, đường đi chỉ là lối mòn của voi rừng và dấu chân người lính.
Khi ấy, bác là Đại đội phó bộ binh, trực tiếp phụ trách một chốt tiền tiêu quan trọng. Chốt nằm sâu trong rừng, cách đơn vị chủ lực hàng chục cây số. Tiếp tế khó khăn, liên lạc nhiều khi bị gián đoạn.
Bác kể:
“Mùa mưa, nước ngập tới gối, võng mắc cũng không khô. Đêm ngủ mà mưa rơi xuống mặt, không biết là nước mưa hay nước mắt.”
Không chỉ chống chọi với thiên nhiên khắc nghiệt, chốt của bác còn thường xuyên bị quấy rối bởi tàn quân Khmer Đỏ. Những loạt đạn bắn tỉa, những quả mìn gài ven lối đi khiến mọi bước chân đều phải thận trọng.
Có một lần, trong đêm mưa lớn, địch lợi dụng tiếng mưa để áp sát chốt. Bác Liêm là người phát hiện dấu hiệu bất thường đầu tiên. Không nổ súng ngay, bác ra lệnh cho anh em giữ im lặng, chờ thời cơ. Khi địch lọt vào cự ly gần, cả chốt đồng loạt phản kích, đẩy lùi cuộc tập kích trong gang tấc.
“Nếu lúc đó bắn sớm, là lộ hết vị trí. Chỉ cần sai một chút thôi là mất chốt,” bác nói, giọng vẫn trầm nhưng chắc.
Sau trận ấy, cả chốt không ai bị thương, nhưng ai cũng kiệt sức. Bác chia phần lương khô cuối cùng cho anh em, còn mình thì nhịn. Một chiến sĩ trẻ thấy vậy, dúi lại nửa phần cho bác.
“Lúc đó, tôi thấy thương lính mình vô cùng. Nó coi tôi như anh ruột.”
Giữ chốt không chỉ là nhiệm vụ quân sự, mà còn là thử thách về tinh thần. Có những tháng liền không nhận được thư nhà, không biết tin tức hậu phương. Nhưng chính trong cô đơn ấy, tình đồng đội trở thành điểm tựa lớn nhất.
Những năm tháng bền bỉ ấy giúp bác Nguyễn Thanh Liêm được đơn vị đánh giá cao về năng lực chỉ huy và phẩm chất chính trị. Bác được đề nghị kết nạp Đảng, trở thành đảng viên ngay trong thời gian làm nhiệm vụ quốc tế.
Rời chốt, rời rừng, nhưng ký ức về những đêm mưa, những ca gác thầm lặng vẫn theo bác suốt đời. Đó là ký ức của một người lính đã từng giữ vững niềm tin giữa nơi gian khó nhất.



