Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGƯỜI GIỮ CHỐT VÀ LÁ THƯ CUỐI CÙNG

Anh hùng liệt sĩ Nông Văn Giáp Có những câu chuyện về người lính được lưu giữ qua những chiến công. Nhưng cũng có những câu chuyện được giữ lại bằng một lá thư. Nông Văn Giáp là một trong những người lính như thế.

Lai Châu14/08/2026Xã Đặng Thùy Trâm (Đoàn xã Đặng Thùy Trâm)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

ó những câu chuyện về người lính được lưu giữ qua những chiến công.

Nhưng cũng có những câu chuyện được giữ lại bằng một lá thư.

Nông Văn Giáp là một trong những người lính như thế.

Ông là cán bộ, chiến sĩ thuộc lực lượng bảo vệ biên giới ở Lạng Sơn và trực tiếp chiến đấu trong những ngày đầu của cuộc chiến năm 1979.

Sáng 17/2/1979, đơn vị của ông bị tấn công.

Theo tư liệu Báo Lạng Sơn, với kinh nghiệm từng chiến đấu ở chiến trường miền Nam, Nông Văn Giáp đã bình tĩnh tổ chức lực lượng, chỉ huy chống trả nhiều đợt tiến công.

Trong trận chiến, người lính chỉ huy bị thương.

Nhưng ông vẫn tiếp tục chiến đấu.

Theo lời kể của đồng đội được Báo Lạng Sơn ghi lại, khi xạ thủ trung liên bị thương không thể tiếp tục chiến đấu, Nông Văn Giáp đã thay vị trí, tiếp tục cùng đơn vị giữ trận địa.

Ông hy sinh sau những giờ phút chiến đấu quyết liệt ấy.

Ngày 19/12/1979, Nông Văn Giáp được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân và Huân chương Chiến công hạng Nhất.

Nhưng câu chuyện về ông còn được gia đình lưu giữ bằng một kỷ vật đặc biệt.

Đó là lá thư cuối cùng ông gửi cho vợ, viết ngày 20/12/1978, chưa đầy hai tháng trước khi ông hy sinh.

Trong thư, ông dặn vợ cố gắng nuôi dạy các con trưởng thành.

Khi ấy, hai người con của ông còn rất nhỏ.

Người con đầu chưa đầy ba tuổi.

Người con thứ hai mới 16 tháng tuổi.

Rồi người lính ấy không trở về.

Người vợ ở lại.

Những đứa trẻ lớn lên.

Nhiều năm sau, gia đình ông đã trưởng thành, các con có cuộc sống ổn định.

Nhưng khoảng trống mà người cha để lại thì không thể thay thế.

Có lẽ trong những câu chuyện về chiến tranh, đây là điều thường bị những con số chiến công che khuất.

Đằng sau một người lính hy sinh là một gia đình.

Đằng sau một cái tên trên bia tưởng niệm là những người thân chờ đợi.

Đằng sau một danh hiệu Anh hùng là một cuộc đời đã dừng lại quá sớm.

Nông Văn Giáp đã trở thành một phần của lịch sử Lạng Sơn.

Nhưng với gia đình, ông trước hết vẫn là một người chồng.

Một người cha.

Một người từng viết thư về nhà.

Một người từng mong các con lớn lên.

Và một người đã không có cơ hội chứng kiến điều mình mong ước.

Hoa lửa của Nông Văn Giáp là màu đỏ của chiến công, nhưng cũng là màu của tình gia đình – nơi một lá thư cuối cùng vẫn được giữ lại qua năm tháng như lời người lính gửi lại cho những người thân yêu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn