Người Giữ Chuyến Xe Đêm Tuyến Biên Phòng
Ông Phan Quốc Dũng, sinh năm 1958, trưởng thành trong giai đoạn đất nước còn nhiều khó khăn sau chiến tranh. Sinh ra trong một gia đình lao động bình dị miền Tây Nam Bộ, ông sớm quen với cuộc sống thiếu thốn và mang trong mình tinh thần chịu khó, trách nhiệm từ khi còn trẻ.
Những năm đầu thập niên 1980, khi nhiệm vụ bảo vệ biên giới Tây Nam còn nhiều gian nan, ông tham gia lực lượng vận tải phục vụ hậu cần cho các đơn vị đóng quân nơi tuyến biên giới. Công việc của ông là lái xe vận chuyển lương thực, thuốc men và nhu yếu phẩm đến các chốt đóng quân nằm xa khu dân cư.
Ngày ấy, đường sá vùng biên còn rất khó đi. Nhiều đoạn chỉ là đường đất nhỏ, mùa mưa lầy lội trơn trượt, mùa nắng bụi đỏ phủ kín. Dù vậy, những chuyến xe tiếp tế vẫn phải đều đặn vượt đường xa để bảo đảm đời sống cho các đơn vị nơi tuyến đầu.
Ông Phan Quốc Dũng vốn là người cẩn thận và giàu kinh nghiệm lái xe đường khó. Đồng đội thường nhắc đến ông như một người luôn bình tĩnh trong mọi tình huống.
Một tình tiết khiến nhiều người nhớ mãi xảy ra vào mùa mưa năm 1984.
Đêm hôm đó, ông nhận nhiệm vụ chở thuốc men và lương thực đến một chốt biên phòng nằm sâu trong khu vực biên giới. Sau nhiều giờ di chuyển dưới cơn mưa lớn, chiếc xe bất ngờ bị sa lầy giữa đoạn đường đất ngập nước.
Bánh xe lún sâu khiến chiếc xe nghiêng hẳn sang một bên. Nếu không xử lý kịp thời, xe có thể lật xuống con mương cạnh đường, toàn bộ hàng tiếp tế sẽ bị hư hỏng.
Giữa đêm tối và mưa gió, ông Phan Quốc Dũng lập tức cùng vài đồng đội xuống xe dùng xẻng đào bớt bùn quanh bánh xe. Nước mưa xối mạnh khiến bùn đất ngày càng nhão, việc cứu xe trở nên vô cùng khó khăn.
Điều đáng nhớ là khi thấy trời càng lúc càng mưa lớn, ông đã quyết định dùng thân cây tràm gần đó lót dưới bánh xe để tạo độ bám. Sau nhiều lần cố gắng đẩy xe không thành công, ông vẫn kiên trì động viên mọi người tiếp tục cứu xe vì biết chuyến hàng không thể đến chậm.
Có lúc vì quá sức, ông trượt ngã xuống bùn đất nhưng vừa đứng dậy lại tiếp tục phụ kéo xe. Sau gần hai giờ vật lộn giữa đêm mưa, chiếc xe cuối cùng cũng thoát khỏi đoạn lầy và tiếp tục hành trình.
Đến gần sáng, chuyến hàng đã tới nơi an toàn. Những thùng thuốc men và lương thực vẫn còn nguyên vẹn dù quần áo mọi người đã lấm đầy bùn đất.
Một đồng đội năm ấy xúc động kể lại:
“Hôm đó nếu anh Dũng không bình tĩnh xử lý thì chiếc xe chắc đã lật xuống mương giữa đêm mưa”.
Nhắc về chuyện cũ, ông Phan Quốc Dũng chỉ cười hiền:
“Hồi đó chỉ nghĩ phải đưa hàng tới nơi cho anh em phía trước kịp dùng”.
Những năm tháng gian khó nơi biên giới nay đã lùi xa, nhưng tinh thần “hoa lửa” của người lái xe năm ấy vẫn còn đọng lại trong ký ức đồng đội. Điều đáng quý ở ông không phải những chiến công lớn lao, mà là sự kiên cường, trách nhiệm và tinh thần không ngại gian khó trong từng chuyến xe thầm lặng.
Câu chuyện về người giữ chuyến xe đêm tuyến biên phòng là minh chứng rằng trong thời chiến và những năm tháng bảo vệ Tổ quốc, có biết bao con người âm thầm góp sức nơi hậu cần. Chính từ những bánh xe vượt bùn lầy trong đêm tối, từ ý chí không bỏ cuộc trước khó khăn, họ đã góp phần giữ vững sự sống và nhiệm vụ nơi tuyến đầu biên giới.



