Cựu chiến binh

Người Giữ cờ trên Đồi Cao

Nghệ An18/08/2026Xã Bạch Ngọc (Đoàn xã Bạch Ngọc)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI GIỮ CỜ TRÊN ĐỒI CAO

Tháng 10 năm 1972, chiến trường Quảng Trị những ngày mưa lớn. Trên một quả đồi nằm giữa vùng đất đỏ lửa, Võ Văn Bình, sinh năm 1950, người con của Nghệ An, khi ấy vừa tròn 22 tuổi, cùng đơn vị được giao nhiệm vụ giữ một cao điểm.

Bình là chiến sĩ thông tin của đơn vị. Công việc của anh là bảo đảm liên lạc giữa trận địa và sở chỉ huy.

Trước giờ chiến đấu, người chỉ huy dặn:

“Còn liên lạc là còn chỉ huy. Bằng mọi giá phải giữ được đường dây.”

Bình gật đầu.

Đêm xuống.

Pháo bắt đầu dội xuống quả đồi.

Những đường dây thông tin bị đứt liên tục. Mỗi lần như vậy, Bình lại mang theo cuộn dây, bò ra khỏi chiến hào để nối lại.

Một đồng đội kéo tay anh:

“Đừng ra nữa! Ngoài đó nguy hiểm lắm!”

Bình cười:

“Không nối lại thì anh em phía trước không gọi được về.”

Anh lại lao vào màn đêm.

Một tiếng nổ vang lên.

Bình bị thương nhưng vẫn cố bò tới chỗ đường dây bị đứt. Anh dùng đôi tay đầy máu nối hai đầu dây lại.

Trong hầm chỉ huy, điện thoại bất ngờ vang lên.

“A lô! Chúng tôi nghe rõ!”

Người chỉ huy thở phào.

Nhờ đường liên lạc được khôi phục, đơn vị kịp thời điều chỉnh lực lượng và giữ vững trận địa.

Nhưng trận pháo kích vẫn tiếp tục.

Gần sáng, một quả đạn đánh trúng vị trí của Bình.

Anh hy sinh.

Khi đồng đội tìm thấy, trong tay anh vẫn còn giữ chặt cuộn dây thông tin.

Bên cạnh thi thể người lính trẻ là một lá cờ nhỏ đã bạc màu.

Đó là lá cờ Bình luôn mang theo bên mình.


Sau chiến tranh, một người đồng đội trở lại quả đồi năm xưa.

Cây cối đã mọc xanh.

Không còn chiến hào, không còn tiếng pháo.

Ông đứng trên đỉnh đồi, nhìn lá cờ Tổ quốc tung bay trong gió.

Ông nhớ đến Bình và nói:

“Ngày ấy cậu giữ đường dây để chúng tôi giữ trận địa. Hôm nay, đất nước đã bình yên. Lá cờ cậu giữ ngày nào vẫn còn tung bay.”

Không có bia mộ lớn.

Không có tên con đường.

Chỉ có một người lính trẻ đã nằm lại giữa quả đồi.

Nhưng chính những người như Bình đã giữ cho lá cờ Tổ quốc không bao giờ bị khuất phục giữa những năm tháng chiến tranh.

Võ Văn Bình là nhân vật hư cấu, nhưng câu chuyện của anh là hình ảnh đại diện cho biết bao chiến sĩ thông tin đã âm thầm chiến đấu, nối từng đường dây, giữ từng mạch liên lạc để những trận đánh được chỉ huy và những người lính ngoài mặt trận không bị đơn độc.

Có những người không trực tiếp cầm súng xông lên phía trước, nhưng họ đã giữ cho cả trận địa không mất phương hướng.

Và đôi khi, sự anh hùng bắt đầu từ một việc rất nhỏ:

Giữ cho một đường dây không bị đứt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn