Người giữ con chữ nơi vùng cao
Sùng Đô là vùng đất nằm giữa núi rừng Tây Bắc hùng vĩ, nơi những đám mây trắng quanh năm phủ kín sườn núi và những đồi chè Shan tuyết xanh mướt trải dài bất tận. Cuộc sống nơi đây hôm nay đã đổi thay rất nhiều, nhưng người dân vẫn luôn nhớ về những con người âm thầm cống hiến cho quê hương bằng tất cả tình yêu và trách nhiệm của mình.
Trong bản có ông Thào A Sinh – một người từng nhiều năm tham gia công tác xóa mù chữ cho bà con vùng cao. Dù không phải là người nổi tiếng, nhưng đối với nhiều người dân Sùng Đô, ông chính là người đã mang ánh sáng của con chữ đến với bản làng.
Ngày trước, cuộc sống của đồng bào vùng cao còn nhiều khó khăn. Nhiều người lớn chưa biết đọc, biết viết vì từ nhỏ phải ở nhà làm nương rẫy. Trẻ em đến trường cũng rất ít do đường xa và điều kiện thiếu thốn.
Chứng kiến điều đó, ông Sinh luôn trăn trở rằng nếu người dân không biết chữ thì cuộc sống sẽ mãi nghèo khó. Sau khi được tham gia các lớp học và biết đọc, biết viết, ông bắt đầu vận động bà con trong bản cùng đi học.
Ban đầu, nhiều người còn ngại vì nghĩ mình đã lớn tuổi thì học chữ để làm gì. Nhưng ông Sinh kiên trì đến từng nhà giải thích rằng biết chữ sẽ giúp bà con đọc được sách báo, học được kỹ thuật trồng trọt và hiểu thêm nhiều điều bổ ích.
Những lớp học xóa mù chữ ngày ấy được mở ngay trong căn nhà gỗ nhỏ giữa bản. Ban ngày mọi người đi làm nương, tối đến mới cầm đèn dầu đến lớp học. Có hôm trời mưa rét, đường núi trơn trượt nhưng ông Sinh vẫn đến lớp thật sớm để chờ bà con.
Ông dạy từng nét chữ rất tận tình. Có người học mãi chưa nhớ, ông vẫn kiên nhẫn hướng dẫn lại nhiều lần. Mỗi khi thấy một người dân có thể tự viết tên mình hay đọc được những dòng chữ đầu tiên, ông lại vui như chính mình vừa đạt được điều gì lớn lao.
Nhờ sự cố gắng ấy, ngày càng nhiều người trong bản biết đọc, biết viết. Trẻ em cũng được cha mẹ quan tâm cho đi học nhiều hơn trước. Cuộc sống của người dân dần thay đổi khi họ biết áp dụng khoa học kỹ thuật vào lao động sản xuất.
Ngày nay, những lớp học ở Sùng Đô đã khang trang hơn rất nhiều. Trẻ em vùng cao được học tập đầy đủ hơn, tiếng đọc bài vang lên mỗi ngày giữa núi rừng Tây Bắc. Nhưng người dân nơi đây vẫn luôn nhớ đến những đêm học chữ dưới ánh đèn dầu cùng ông Thào A Sinh năm nào.
Câu chuyện của ông giúp em hiểu rằng có những người anh hùng rất bình dị. Họ không làm những điều quá lớn lao nhưng lại âm thầm góp sức thay đổi cuộc sống của cả một bản làng bằng tình yêu thương và trách nhiệm.
Là thế hệ trẻ hôm nay, chúng em càng phải biết trân trọng cơ hội học tập mà mình đang có, cố gắng rèn luyện bản thân để sau này góp phần xây dựng quê hương Sùng Đô ngày càng phát triển hơn.


