NGƯỜI GIỮ CON ĐƯỜNG BÍ MẬT
Năm 1953, tại một vùng rừng núi thuộc Tuyên Quang, có một con đường nhỏ xuyên qua rừng già. Con đường ấy không có trên bất kỳ tấm bản đồ nào nhưng lại là tuyến vận chuyển quan trọng của bộ đội.
Người được giao nhiệm vụ bảo vệ tuyến đường là bác Lưu, một cựu du kích đã ngoài năm mươi tuổi.
Mỗi ngày, bác đi dọc con đường hàng chục cây số để kiểm tra.
Bác ghi nhớ từng gốc cây, từng phiến đá.
Chỉ cần có dấu vết lạ xuất hiện, bác sẽ phát hiện ngay.
Một buổi sáng, bác nhìn thấy những dấu giày đinh mới in trên nền đất ẩm.
Đó không phải dấu chân của dân công hay bộ đội.
Bác lập tức báo tin cho đơn vị.
Quả nhiên, một toán biệt kích Pháp đã bí mật thâm nhập khu vực nhằm tìm tuyến vận chuyển của ta.
Nhờ tin báo kịp thời, lực lượng du kích tổ chức truy quét và buộc toán biệt kích phải rút lui.
Sau sự việc ấy, tuyến đường tiếp tục được giữ bí mật.
Những đoàn dân công vẫn nối nhau vận chuyển lương thực, đạn dược ra tiền tuyến.
Có lần, một cán bộ hỏi:
– Bác đi tuần mỗi ngày như vậy có mệt không?
Bác Lưu cười:
– Mệt chứ. Nhưng nghĩ đến bộ đội ngoài mặt trận thì chẳng đáng gì.
Ngày chiến thắng Điện Biên Phủ vang dội, nhiều người mới biết đến công việc thầm lặng của bác.
Con đường bí mật ấy đã góp phần đưa hàng nghìn tấn lương thực đến chiến trường.
Và phía sau con đường ấy là đôi chân không biết mỏi của một người yêu nước bình dị.



