Người Giữ Con Đường Rừng Ở Tây Nguyên
Ông Tô Hồng Dũng là một trong những thanh niên trưởng thành trong giai đoạn đất nước còn bộn bề khó khăn sau chiến tranh. Mang trong mình tinh thần xung kích của tuổi trẻ, ông tình nguyện tham gia lực lượng phục vụ nhiệm vụ bảo vệ và ổn định các tuyến giao thông chiến lược tại khu vực Gia Lai vào đầu những năm 1980.
Thời điểm ấy, vùng núi Tây Nguyên còn rất hoang sơ. Đường sá hiểm trở, nhiều đoạn bị xuống cấp nghiêm trọng sau chiến tranh, mùa mưa thì sạt lở liên tục khiến việc vận chuyển lương thực, thuốc men cho các đơn vị và người dân gặp vô vàn khó khăn.
Trong đơn vị, Tô Hồng Dũng được giao nhiệm vụ cùng tổ công tác bảo vệ và sửa chữa các tuyến đường xuyên rừng. Công việc của ông là thường xuyên kiểm tra cầu tạm, phát quang cây ngã và hỗ trợ xe vận tải đi qua những đoạn nguy hiểm.
Dù công việc nặng nhọc và đầy nguy hiểm, ông Dũng luôn là người xung phong nhận phần khó nhất. Đồng đội nhớ nhất về ông qua một sự việc xảy ra vào mùa mưa năm 1983.
Sau nhiều ngày mưa lớn, một đoạn đường đèo gần khu vực đóng quân bị sạt lở nghiêm trọng đúng lúc đoàn xe chở thuốc men và lương thực chuẩn bị đi qua. Đất đá từ trên núi đổ xuống chắn ngang đường, phía dưới là vực sâu, nếu không xử lý kịp thời, đoàn xe buộc phải quay lại trong khi nhiều nơi phía trước đang chờ tiếp tế khẩn cấp.
Không chần chừ, ông Tô Hồng Dũng cùng vài đồng đội lập tức dùng cuốc, xẻng và dây kéo để dọn đường giữa cơn mưa vẫn chưa dứt. Trong lúc mọi người đang làm việc, một tảng đất lớn bất ngờ tiếp tục sạt xuống khiến nhiều người hoảng hốt bỏ chạy.
Riêng ông Dũng phát hiện một chiếc xe tải phía sau đang trượt bánh sát mép vực. Ông lập tức lao tới chèn đá vào bánh xe rồi cùng tài xế giữ dây neo để chiếc xe không lao xuống vực sâu.
Mưa rừng lạnh buốt, bùn đất phủ kín người nhưng ông vẫn cùng đồng đội làm việc suốt nhiều giờ liền cho đến khi đoàn xe có thể tiếp tục hành trình.
Một người tài xế năm ấy xúc động kể lại:
“Nếu không có anh Dũng và anh em giữ đường hôm đó, chắc đoàn xe không thể qua được”.
Sau này nhắc lại chuyện cũ, Tô Hồng Dũng chỉ cười hiền:
“Hồi đó ai cũng nghĩ đơn giản, đường thông được thì anh em phía trước còn có gạo, có thuốc để làm nhiệm vụ”.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về những năm tháng “hoa lửa” nơi núi rừng Tây Nguyên vẫn còn nguyên trong lòng người lính năm xưa. Điều đáng quý ở ông không chỉ là sự gan dạ trước hiểm nguy, mà còn là tinh thần trách nhiệm và sự hy sinh thầm lặng trong những công việc bình dị nhất.
Câu chuyện về người giữ con đường rừng ấy cho thấy rằng có những chiến công không được tạo nên bởi tiếng súng hay trận đánh lớn, mà được viết bằng những đôi tay đầy bùn đất, những đêm thức trắng giữa mưa rừng và trái tim luôn nghĩ cho đồng đội, cho nhiệm vụ chung của Tổ quốc.


