Người Giữ Con Đường Ven Kênh
Ông Nguyễn Minh Tùng, sinh năm 1943, là người thuộc thế hệ đã đi qua những năm tháng chiến tranh gian khó và tiếp tục góp sức trong thời kỳ bảo vệ Tổ quốc sau ngày đất nước thống nhất. Cuộc đời ông gắn liền với sự cần cù, trách nhiệm và tinh thần âm thầm cống hiến cho tập thể trong những năm tháng đầy thử thách. Sinh ra tại miền Tây sông nước, ông sớm quen với những con đường đất ven kênh, ghe xuồng và cuộc sống lao động vất vả. Chính sự chịu thương chịu khó ấy đã giúp ông luôn hoàn thành tốt mọi nhiệm vụ được giao khi tham gia phục vụ tại một đơn vị hậu cần ở khu vực biên giới Tây Nam đầu những năm 1980. Công việc của ông Nguyễn Minh Tùng là hỗ trợ sửa chữa và giữ thông suốt tuyến đường ven kênh dẫn vào doanh trại. Tuyến đường này tuy nhỏ nhưng rất quan trọng vì là lối vận chuyển lương thực, thuốc men và nhu yếu phẩm cho đơn vị. Vào mùa mưa, nước dâng cao khiến nhiều đoạn đường bị sạt lở hoặc lầy lún nặng. Có những hôm ông cùng đồng đội phải thức từ sáng sớm để đắp đất, chèn tre giữ đường trước khi xe tiếp tế đi qua. Một tình tiết khiến nhiều người nhớ mãi xảy ra vào mùa nước nổi năm 1982. Sau nhiều ngày mưa lớn liên tục, một đoạn đường ven kênh dài gần chục mét bất ngờ bị sạt xuống nước trong đêm. Trong khi đó, sáng hôm sau đơn vị có chuyến vận chuyển gạo và thuốc men cần đi qua tuyến đường này. Nếu không sửa kịp, xe tiếp tế sẽ phải quay lại vì không còn lối đi an toàn vào doanh trại. Ngay từ lúc trời còn chưa sáng rõ, ông Nguyễn Minh Tùng đã cùng vài đồng đội mang cuốc, xẻng và tre gỗ ra hiện trường. Phần đất bị sạt rất mềm, chỉ cần bước mạnh là lún xuống mép nước. Không ngại nguy hiểm, ông là người trực tiếp xuống phần mép đường sát kênh để đóng cọc tre giữ nền đất. Bùn đất bám kín quần áo, nhiều lần ông suýt trượt xuống dòng nước sâu nhưng vẫn kiên trì làm việc. Để kịp thời gian cho xe tiếp tế, ông còn cùng đồng đội dùng bao cát và thân cây đắp tạm thành lối đi nhỏ. Đến gần trưa, đoạn đường cuối cùng cũng được gia cố xong. Khi chuyến xe chở lương thực đầu tiên đi qua an toàn, mọi người mới thở phào nhẹ nhõm. Nhờ sự cố gắng của ông và đồng đội, việc tiếp tế cho đơn vị không bị gián đoạn giữa mùa mưa khó khăn. Một đồng đội cũ xúc động kể lại: “Hồi đó đường ven kênh rất dễ sạt lở. Anh Tùng lúc nào cũng là người nhận phần việc nặng và nguy hiểm nhất.” Nhắc về chuyện năm xưa, ông Nguyễn Minh Tùng chỉ cười hiền hậu: “Mình chỉ nghĩ phải giữ cho đường thông suốt để anh em có hàng tiếp tế đầy đủ.” Những năm tháng chiến tranh bảo vệ Tổ quốc đã lùi xa, nhưng tinh thần “hoa lửa” của ông Nguyễn Minh Tùng vẫn còn được đồng đội nhắc nhớ với sự trân trọng. Điều đáng quý ở ông không nằm ở những chiến công lớn lao, mà chính là tinh thần trách nhiệm, sự bền bỉ và hy sinh thầm lặng trong những công việc bình dị nơi tuyến sau. Câu chuyện về người giữ con đường ven kênh là minh chứng rằng có những đóng góp âm thầm nhưng vô cùng ý nghĩa trong thời chiến. Không có tiếng súng hay trận đánh lớn, nhưng chính những đôi tay lấm bùn giữ từng đoạn đường, những ngày dầm mưa bên bờ kênh để bảo đảm tuyến tiếp tế thông suốt đã góp phần tiếp thêm sức mạnh cho nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc năm ấy.



