Bài viết

Người giữ con đường xanh

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1970, giữa những ngày chiến tranh còn khốc liệt, tại một vùng quê nhỏ thuộc Hà Tĩnh có chàng trai tên Việt vừa tròn hai mươi hai tuổi.

Việt sinh ra trong một gia đình thuần nông. Cha anh từng tham gia dân công hỏa tuyến, còn mẹ quanh năm gắn bó với ruộng lúa và vườn rau nhỏ sau nhà. Từ nhỏ, Việt đã lớn lên cùng những câu chuyện về lòng yêu nước và sự hy sinh của những người đi trước.

Anh là người khỏe mạnh, điềm đạm và rất yêu cây cối. Mỗi mùa hè, Việt thường trồng thêm những hàng cây nhỏ dọc con đường làng và nói:
— Sau này hòa bình, con đường quê mình sẽ xanh mát hơn, đẹp hơn.

Mẹ anh chỉ mỉm cười:
— Chỉ mong con được nhìn thấy ngày ấy.

Khi địa phương phát động phong trào thanh niên lên đường nhập ngũ, Việt là người đầu tiên tình nguyện. Anh nói với cha:
— Con đi để giữ lấy con đường quê mình, để trẻ con sau này được chạy chơi mà không còn sợ tiếng bom.

Ngày lên đường, cha trao cho anh một nhành bàng non nhỏ:
— Mang theo như mang theo quê hương.

Ra chiến trường, Việt được phân vào đơn vị công binh trên tuyến Trường Sơn. Nhiệm vụ của anh là sửa đường, san lấp hố bom và giữ cho những tuyến vận tải luôn thông suốt.

Công việc nặng nhọc và nguy hiểm, bởi mỗi con đường là huyết mạch của cả chiến trường. Bom địch có thể phá hỏng tất cả chỉ trong vài phút, nhưng những người lính công binh lại lặng lẽ dựng lại từ đầu.

Việt luôn là người xung phong đi trước. Anh thường nói:
— Con đường còn thông thì hy vọng còn ở phía trước.

Một đêm mưa lớn, một tuyến đường quan trọng bị bom đánh sập hoàn toàn. Nếu không khắc phục ngay trước sáng, đoàn xe chở thương binh và thuốc men sẽ bị chặn lại.

Không chần chừ, Việt cùng đồng đội lao ra giữa mưa gió. Họ xúc đất, kéo đá, lót từng tấm gỗ trong ánh đèn pin chập chờn.

Bom vẫn nổ xa gần, đất đá văng tung tóe, nhưng không ai lùi bước.

Khi con đường gần hoàn thành, một trận bom bất ngờ trút xuống. Để bảo vệ đồng đội và giữ cho đoạn đường cuối cùng được thông, Việt đã lao ra cảnh báo mọi người.

Con đường được giữ vững. Đoàn xe vẫn tiếp tục lăn bánh trong đêm.

Nhưng Việt đã mãi mãi nằm lại nơi con đường đất đỏ ấy, khi tuổi xuân còn rất trẻ.

Ngày đất nước hòa bình, con đường làng năm xưa đã rợp bóng cây xanh như điều anh từng mong muốn. Mẹ anh vẫn chăm sóc nhành bàng non mà cha từng trao, giờ đã lớn thành một cây vững chãi trước sân nhà.

Người dân trong làng vẫn nhắc về Việt như một người lính thầm lặng đã dùng cả tuổi trẻ để giữ cho những con đường của Tổ quốc luôn mở về phía hòa bình.

Người giữ con đường xanh đã ra đi, nhưng bóng mát của lòng yêu nước và sự hy sinh ấy sẽ còn mãi trên những con đường quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn