Người giữ cổng làng Chiến tranh Việt Nam
Ông Lê Văn Bảy ngày nào cũng ra đứng ở cổng làng từ khi chiến tranh còn chưa kết thúc.
“Chỗ này dễ nhìn thấy người đi về nhất,” ông nói.
Con trai ông nhập ngũ năm 20 tuổi. Ngày đi, cậu không nói nhiều, chỉ cúi đầu chào rồi bước nhanh, như sợ nếu chậm lại sẽ không đi được.
Những năm đầu, ông nhận được thư đều. Rồi thư thưa dần. Rồi dừng hẳn.
Không có giấy báo tử.
Không có tin chính thức.
Chỉ có khoảng trống.
“Chưa có tin là chưa biết,” ông nói.
Mỗi chiều, ông ra cổng làng. Ban đầu, người ta còn hỏi han, còn động viên. Nhưng dần dần, mọi người quen với hình ảnh ấy.
“Ông lại ra đấy à?”
“Ừ.”
Chỉ vậy thôi.
Chiến tranh kết thúc. Nhiều người trở về. Có người được đưa về trong im lặng. Gia đình họ lập bàn thờ.
Người ta khuyên ông:
“Hay là… làm giỗ đi.”
Ông lắc đầu.
“Chưa có ai nói với tôi là nó không về,” ông nói.
Nhiều năm trôi qua, tóc ông bạc dần. Bước chân chậm lại. Nhưng mỗi chiều, ông vẫn ra cổng.
Một đứa trẻ trong làng hỏi:
“Ông đứng đây làm gì vậy?”
Ông nhìn xa, nơi con đường dẫn vào làng.
“Đợi.”
“Đợi ai ạ?”
Ông không trả lời ngay.
“Đợi một người đã đi rất lâu,” ông nói.
Một buổi chiều, ông không ra nữa.
Người ta tìm thấy ông ngồi trong nhà, tựa lưng vào tường, mắt nhìn ra phía cổng làng.
Không ai biết lúc cuối cùng ông nghĩ gì.
Nhưng mọi người đều hiểu: ông đã chờ đến hết đời.


