Người giữ cổng làng Vĩnh Linh
Những năm đất nước chia cắt, cầu Hiền Lương bắc qua sông Bến Hải trở thành ranh giới đau thương. Ở bờ Bắc, Lan ngày ngày đứng nhìn sang phía bên kia, nơi cha cô đang mắc kẹt. Hai cha con chỉ có thể nhận ra nhau qua những lần vẫy tay từ xa, giữa tiếng loa và gió biển. Một lần, Lan mang theo chiếc khăn tay, cố ném qua cầu như gửi gắm nỗi nhớ. Chiếc khăn rơi xuống dòng sông, trôi lặng lẽ như những năm tháng chia ly. Nhiều năm sau, khi đất nước thống nhất, Lan chạy qua cầu, ôm lấy người cha đã bạc tóc. Cây cầu khi ấy không còn là ranh giới, mà trở thành nơi đoàn tụ của những trái tim từng bị chia cắt.


