Người giữ cổng núi trong sương mù
Vào thời Hoa Lư, có một lối đi quan trọng xuyên qua dãy núi đá ở Tràng An. Đây là con đường bí mật mà quân đội thường dùng để di chuyển nhanh giữa các doanh trại. Người canh giữ lối đi này là một chàng trai tên Lâm. Anh sống ngay gần chân núi và từ nhỏ đã quen với sương mù dày đặc, nên được giao nhiệm vụ gác cổng núi. Một buổi sáng, sương mù phủ kín cả thung lũng, tầm nhìn gần như bằng không. Lâm đang trực gác thì phát hiện có tiếng bước chân lạ từ trong sương. Anh lập tức cảnh giác. Một nhóm người đang tiến vào, giả dạng dân phu nhưng mang theo vũ khí giấu trong hàng hóa. Lâm hiểu ngay đây là quân giặc đang tìm cách xâm nhập lối đi bí mật. Anh không đối đầu trực tiếp vì biết mình không thể đánh lại nhiều người. Thay vào đó, anh dùng chiếc tù và nhỏ mang theo để báo hiệu. Tiếng tù và vang lên giữa sương mù dày đặc, dội vào vách đá, tạo thành âm thanh lan xa. Quân ở trạm phía trên và phía dưới nghe được tín hiệu liền lập tức đóng chặn lối đi. Nhóm quân giặc bị kẹt giữa con đường hẹp trong núi, không thể tiến cũng không thể lùi. Ngay sau đó, quân triều đình kéo đến bao vây và bắt giữ toàn bộ. Sau trận đó, vị tướng nói: — Con đường này nếu không có ngươi, hôm nay đã bị phá rồi. Lâm chỉ đáp: — Sương mù có thể che mắt người, nhưng không che được cảnh giác. Từ đó, người dân Hoa Lư luôn nhắc về người giữ cổng núi trong sương mù — người đã biến sự mù mịt của thiên nhiên thành lợi thế bảo vệ đất nước.



