Bài viết

Người giữ cột cờ ở Cột cờ Hà Nội

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người giữ cột cờ ở Cột cờ Hà Nội

Mùa đông năm 1946, khi toàn quốc kháng chiến bùng nổ, Cột cờ Hà Nội và khu vực quanh Hà Nội trở thành nơi chứng kiến những ngày đầu chiến đấu đầy khói lửa. Thành phố cổ kính chìm trong tiếng súng, nhưng lòng yêu nước của người dân chưa bao giờ lùi bước.

Tại một con phố nhỏ gần thành cổ có chàng trai tên Quân vừa tròn hai mươi tuổi.

Quân sinh ra trong gia đình làm nghề may cờ. Cha anh chuyên may cờ đỏ sao vàng cho các cơ quan và đoàn thể, mẹ bán hàng nước bên vỉa hè. Từ nhỏ, anh đã quen với sắc đỏ rực của vải cờ, tiếng máy may lạch cạch và những câu chuyện về ngày độc lập vừa giành được.

Anh nhanh nhẹn, gan dạ và đặc biệt rất yêu lá cờ Tổ quốc tung bay trên Cột cờ Hà Nội. Mỗi lần đi ngang qua, anh thường đứng lặng nhìn thật lâu.

Anh hay nói:
— Chỉ cần lá cờ còn bay, lòng người còn vững.

Khi cuộc kháng chiến chống Pháp bùng nổ cuối năm 1946, nhiều thanh niên Thủ đô tham gia tự vệ chiến đấu. Quân cũng xung phong vào đội tự vệ khu phố.

Nhờ thông thuộc khu vực thành cổ và sự gan dạ, anh được giao nhiệm vụ hỗ trợ liên lạc và canh gác quanh khu vực Cột cờ Hà Nội.

Cha anh trao cho con một lá cờ nhỏ đã may xong rồi dặn:
— Cờ không chỉ là vải đỏ, mà là niềm tin của cả dân tộc.

Câu nói ấy theo anh suốt những ngày chiến đấu.

Ban ngày, Quân cùng đồng đội chuyển lương thực, đạn dược và đưa tin giữa các chốt phòng thủ. Ban đêm, anh leo lên những vị trí cao quan sát động tĩnh của địch.

Mỗi lần nhìn lá cờ trên cột cao giữa thành phố khói lửa, anh lại thấy mình mạnh mẽ hơn.

Một đêm cuối tháng Chạp, quân địch mở đợt tấn công mạnh vào khu vực trung tâm. Một nhóm chiến sĩ đang giữ vị trí gần thành cổ cần được báo gấp để rút lui đúng lúc.

Nếu chậm trễ, họ có thể bị bao vây.

Đường phố đầy khói súng, mọi lối đi đều nguy hiểm.

Quân nhận nhiệm vụ chạy qua khu vực gần Cột cờ để chuyển tin.

Đêm ấy, trời rét buốt, ánh lửa từ các ngôi nhà cháy hắt đỏ cả góc phố. Anh ôm chặt mảnh giấy liên lạc trong ngực, len qua từng bức tường đổ nát.

Khi đến gần chân cột cờ, anh phát hiện địch đã chốt chặn phía trước.

Không còn đường vòng đủ nhanh, Quân quyết định leo lên lối tường cũ bên thành để đi tắt.

Từng viên gạch lạnh buốt dưới tay, tiếng súng vẫn vang sát bên tai.

Cuối cùng, anh cũng kịp chuyển tin cho đơn vị.

Các chiến sĩ rút lui an toàn, giữ được lực lượng cho trận chiến lâu dài.

Nhưng trên đường quay lại, Quân bị thương nặng trong làn đạn.

Anh vẫn cố ngẩng đầu nhìn về phía lá cờ đỏ trên đỉnh Cột cờ Hà Nội đang bay giữa gió đêm.

Và anh đã mãi mãi nằm lại trong mùa đông lịch sử ấy.

Nhiều năm sau, người dân Thủ đô vẫn kể về chàng trai giữ cờ năm ấy — người đã dùng tuổi trẻ để bảo vệ biểu tượng thiêng liêng của lòng yêu nước.

Người giữ cột cờ ở Cột cờ Hà Nội không chỉ canh giữ một công trình cổ kính, mà còn gìn giữ niềm tin độc lập, lòng quả cảm và tinh thần bất khuất của Hà Nội trong những ngày đầu kháng chiến.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn