Bài viết

NGƯỜI GIỮ CỘT CỜ TRÊN ĐỈNH NÚI SÙNG ĐÔ

Lào Cai22/05/2026Đoàn xã Sơn Lương, tỉnh Lào Cai (Đoàn xã Sơn Lương, tỉnh Lào Cai)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Giàng A Phử, sinh năm 1955, quê ở xã cũ Sùng Đô, huyện Văn Chấn, tỉnh Yên Bái (nay thuộc xã Sơn Lương, tỉnh Lào Cai), là một cựu chiến binh từng tham gia bảo vệ biên giới phía Bắc những năm cuối thập niên 1970. Cuộc đời ông gắn liền với núi rừng Tây Bắc, với những ngày tháng gian khổ nơi đỉnh núi heo hút nhưng cũng đầy tự hào của người lính giữ biên cương Tổ quốc.

Sinh ra trong một gia đình người Mông nghèo ở vùng cao Sùng Đô, từ nhỏ ông Phử đã quen với cuộc sống trèo đèo, vượt suối và làm nương trên những triền núi cao. Tuổi thơ thiếu thốn khiến ông sớm rèn được tính chịu khó và ý chí mạnh mẽ. Khi trưởng thành, nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc, ông tình nguyện lên đường nhập ngũ.

Năm 1978, ông được điều động lên một đơn vị làm nhiệm vụ bảo vệ khu vực biên giới phía Bắc. Công việc của ông và đồng đội là tuần tra, canh gác và giữ liên lạc giữa các điểm chốt trên núi cao. Cuộc sống nơi biên giới vô cùng gian nan. Mùa đông rét buốt, gió núi thổi suốt ngày đêm, nhiều hôm sương phủ trắng cả lán trại.

Ông kể rằng có những đêm nhiệt độ xuống rất thấp, chăn màn mỏng không đủ ấm nhưng anh em bộ đội vẫn thay nhau canh gác bên cột cờ trên đỉnh núi. Lá cờ đỏ sao vàng giữa gió rét là động lực để họ kiên trì bám trụ nơi tuyến đầu.

Kỷ niệm sâu sắc nhất của ông xảy ra vào đầu năm 1979. Khi ấy, do mưa lớn kéo dài nhiều ngày, đường lên điểm chốt bị sạt lở nghiêm trọng. Việc tiếp tế lương thực và liên lạc với đơn vị phía dưới gần như bị gián đoạn. Trong lúc khó khăn nhất, ông Phử cùng hai đồng đội được giao nhiệm vụ mang công văn khẩn xuống chân núi để báo tình hình.

Con đường núi lúc ấy vô cùng nguy hiểm. Đất đá liên tục trượt xuống, nhiều đoạn phải bám vào rễ cây mới đi được. Trời rét buốt, mưa rừng xối xả nhưng cả ba người vẫn cố gắng vượt núi suốt nhiều giờ đồng hồ.

Khi đi đến một đoạn dốc cao, một người đồng đội bị trượt chân ngã xuống khe đá và bị thương ở chân. Không thể bỏ lại đồng đội giữa núi rừng, ông Phử đã cùng người còn lại dùng dây rừng làm cáng tạm rồi thay nhau dìu bạn tiếp tục hành trình.

Mãi đến gần sáng hôm sau, cả nhóm mới xuống được nơi an toàn để chuyển công văn cho đơn vị. Nhờ thông tin được báo kịp thời, lực lượng hỗ trợ đã nhanh chóng tiếp tế lương thực và giúp ổn định lại điểm chốt trên núi.

Sau sự việc ấy, ông Phử được đơn vị biểu dương vì tinh thần dũng cảm và trách nhiệm. Nhưng ông luôn cho rằng điều quý giá nhất không phải lời khen mà là việc cả ba người đã cùng nhau vượt qua hiểm nguy để hoàn thành nhiệm vụ.

Sau khi hoàn thành nghĩa vụ quân sự, ông trở về quê hương Sùng Đô cũ. Những năm đầu cuộc sống còn khó khăn, ông tiếp tục làm nương, trồng lúa, chăn nuôi và tham gia công tác địa phương. Ông là một trong những người đi đầu vận động bà con chuyển đổi cây trồng, phát triển kinh tế và giữ gìn an ninh bản làng.

Không chỉ chăm lo cho gia đình, ông còn thường xuyên tham gia sinh hoạt Hội Cựu chiến binh và kể chuyện chiến tranh cho thế hệ trẻ. Ông luôn nhắc nhở thanh niên trong bản phải biết yêu quê hương, đoàn kết và cố gắng học tập để xây dựng cuộc sống tốt đẹp hơn.

Trong quá trình công tác và phục vụ quân đội, ông Giàng A Phử được trao tặng Huân chương Chiến sĩ vẻ vang cùng nhiều giấy khen của đơn vị và địa phương. Nhưng với ông, phần thưởng lớn nhất là được nhìn thấy lá cờ Tổ quốc tung bay trên quê hương thanh bình hôm nay.

Hiện nay, dù tuổi đã cao, ông vẫn giữ thói quen mỗi sáng lên đồi chăm cây, nhìn về những dãy núi xa và nhớ lại quãng đời tuổi trẻ nơi biên giới. Ông thường nói với con cháu rằng:

“Ngày trước cha ông giữ cột cờ bằng đôi chân và lòng dũng cảm. Hôm nay các con phải giữ quê hương bằng tri thức và sự đoàn kết.”

Câu chuyện của ông Giàng A Phử là hình ảnh đẹp về người lính vùng cao Sùng Đô – những con người bình dị đã âm thầm cống hiến tuổi trẻ để giữ gìn bình yên nơi biên cương Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn