Người giữ cột mốc (1)
Ở vùng biên giới heo hút, giữa rừng sâu và sương lạnh, có một cột mốc chủ quyền được giao cho đơn vị bảo vệ. Dũng – chiến sĩ trẻ – là người thường xuyên trực gác tại đó. Công việc lặp đi lặp lại, lặng lẽ, nhưng với anh, mỗi ngày đứng bên cột mốc là một ngày khẳng định Tổ quốc không thể bị xâm phạm. Có những đêm mưa rừng lạnh buốt, Dũng vẫn đứng nghiêm bên cột mốc, tay nắm chặt súng, mắt hướng về phía xa. Anh nói với đồng đội: “Cột mốc còn thì đất nước còn”. Câu nói ngắn gọn nhưng chứa đựng niềm
Ở vùng biên giới heo hút, giữa rừng sâu và sương lạnh, có một cột mốc chủ quyền được giao cho đơn vị bảo vệ. Dũng – chiến sĩ trẻ – là người thường xuyên trực gác tại đó. Công việc lặp đi lặp lại, lặng lẽ, nhưng với anh, mỗi ngày đứng bên cột mốc là một ngày khẳng định Tổ quốc không thể bị xâm phạm.
Có những đêm mưa rừng lạnh buốt, Dũng vẫn đứng nghiêm bên cột mốc, tay nắm chặt súng, mắt hướng về phía xa. Anh nói với đồng đội: “Cột mốc còn thì đất nước còn”. Câu nói ngắn gọn nhưng chứa đựng niềm tự hào và ý thức trách nhiệm sâu sắc.
Dũng hy sinh trong một lần làm nhiệm vụ tuần tra. Cột mốc vẫn đứng vững giữa rừng già. Với những người ở lại, hình ảnh người chiến sĩ trẻ bên cột mốc trở thành biểu tượng thiêng liêng của lòng yêu nước và tinh thần bảo vệ chủ quyền trong thời hoa lửa.


