Anh hùng Lao động

Người Giữ Cột Mốc

Câu chuyện về một người lính biên phòng làm nhiệm vụ giữ gìn cột mốc giữa thời chiến, nơi mỗi tấc đất đều thiêng liêng và phải được bảo vệ bằng cả tính mạng.

Bắc Ninh06/04/2026Nguyễn Thị Huệ (Chi Đoàn Trường Mầm Non Phú Lâm 3)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bùi Văn Sơn được điều động lên vùng biên giới khi mới ngoài hai mươi tuổi. Nơi anh đóng quân là một điểm cao heo hút, chỉ có rừng núi và những cột mốc biên giới đứng lặng lẽ giữa thiên nhiên. Công việc của Sơn không chỉ là tuần tra, mà còn là bảo vệ từng cột mốc—những dấu hiệu xác định chủ quyền đất nước. “Cột mốc còn, đất còn,” chỉ huy đơn vị thường nói vậy. Những ngày đầu, Sơn thấy công việc có vẻ yên tĩnh. Nhưng rồi chiến tranh lan tới. Pháo kích thỉnh thoảng dội xuống vùng biên. Những toán biệt kích tìm cách xâm nhập. Sự yên bình nhanh chóng biến mất.

Một đêm, Sơn cùng tổ tuần tra nhận nhiệm vụ kiểm tra cột mốc trên đỉnh đồi. Trời tối, sương mù dày đặc, đường đi trơn trượt. Khi đến nơi, họ phát hiện dấu hiệu bất thường—đất quanh cột mốc bị xới lên. “Có người động vào mốc,” Sơn nói nhỏ. Chưa kịp phản ứng, tiếng súng vang lên từ phía rừng. Trận đấu súng diễn ra trong bóng tối. Đạn bay sát tai, ánh lửa chớp lóe giữa màn sương. Sơn cùng đồng đội bám trụ, không để đối phương tiến gần. Trong lúc giao tranh, một đồng đội của Sơn bị thương. Nhưng anh vẫn kiên quyết giữ vị trí. Sơn bò tới gần cột mốc, dùng thân mình che chắn, tay siết chặt khẩu súng. Anh chỉ nghĩ một điều: “Không được để họ chạm vào đây.”

Trận chiến kết thúc khi trời gần sáng. Đối phương rút lui. Sơn ngồi tựa vào cột mốc, thở dốc. Tay anh vẫn đặt lên thân cột đá lạnh. Người chỉ huy đến nơi, nhìn cảnh tượng rồi nói: “Cậu giữ được rồi.”

Sơn chỉ gật đầu, không nói gì. Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã qua, Sơn có dịp quay lại nơi ấy. Cột mốc vẫn đứng đó, vững vàng như ngày nào. Anh đặt tay lên thân đá, cảm nhận sự lạnh lẽo quen thuộc—nhưng trong lòng lại ấm lên. Với người khác, đó chỉ là một cột mốc. Nhưng với Sơn, đó là nơi anh đã từng sẵn sàng đánh đổi tất cả để giữ gìn. Thời hoa lửa đã lùi xa. Nhưng những con người như Sơn—những người lặng lẽ giữ từng tấc đất—vẫn là minh chứng cho một thời không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn