NGƯỜI GIỮ CUỐN LƯU BÚT
Nguyễn Thị Yến Nhi
Một nhóm học sinh cuối cấp từng viết lưu bút cho nhau trước ngày chia tay.
Một người trong nhóm lên đường.
Bạn bè hẹn ngày gặp lại.
Cuốn lưu bút được cậu mang theo một thời gian rồi gửi về nhà.
Người mẹ giữ lại.
Nhiều năm sau, cuốn lưu bút vẫn còn nguyên.
Những trang đầu là những câu đùa vui.
“Nhớ tôi nhé.”
“Sau này đừng quên nhau.”
“Thi đỗ rồi nhớ khao.”
Những lời viết của tuổi học trò rất hồn nhiên.
Nhưng ở những trang cuối, có một câu khiến mọi người xúc động:
“Chúc cậu trở về.”
Người viết không biết rằng mình sẽ không có cơ hội gặp lại bạn.
Sau chiến tranh, những người bạn cũ tìm về.
Họ mở cuốn lưu bút.
Có người cười vì những câu đùa ngày xưa.
Có người khóc.
Họ nhận ra mình từng trẻ như thế.
Từng ngồi chung một lớp.
Từng tranh nhau một chỗ ngồi.
Từng hẹn nhau về tương lai.
Một người nói:
“Ngày ấy chúng ta nghĩ tương lai còn rất dài.”
Không ai trả lời.
Bởi họ hiểu rằng với một số người, tương lai đã dừng lại quá sớm.
Cuốn lưu bút được trao cho trường cũ.
Nhà trường đặt nó trong phòng truyền thống.
Các thế hệ học sinh sau này có thể đọc những dòng chữ ấy.
Và qua đó hiểu rằng những người đã hy sinh cũng từng là học sinh.
Họ từng có những người bạn.
Từng có những lời hẹn.
Từng có cả một tương lai.



