NGƯỜI GIỮ ĐẢO SƠN CA
Năm 1990, đảo Sơn Ca (Trường Sa) còn hoang sơ, thiếu nước ngọt, thiếu điện, thiếu mọi thứ. Nhưng người lính hải quân trẻ tên Hoàng Minh Tâm lại xem nơi ấy là “nhà”.
Nhiệm vụ của Tâm là giữ lửa báo hiệu — một chiếc đèn biển nhỏ dùng để dẫn tàu cá và tàu quân sự qua luồng an toàn.
Có những đêm giông bão, sóng cao hơn cả mái nhà. Đèn biển bị gió quật tắt liên tục. Tâm phải leo lên tháp, châm dầu, đốt lại. Có lúc tay run vì lạnh, có lúc sóng hất ướt hết cả người.
Đồng đội hỏi:
– “Tâm, sợ rớt xuống biển không?”
Anh cười:
“Sợ. Nhưng tắt lửa một cái là ngư dân lạc hướng. Sợ chi bằng họ chết?”
Một lần, tàu cá Bình Định bị lạc trong đêm bão, sóng đánh suýt chìm. Chính ánh đèn của Tâm đã giúp họ tìm được hướng vào bãi tránh.
Thuyền trưởng ôm anh khóc:
“Đêm đó mà không có chú… tụi tui chết hết rồi.”
Năm ấy, Tâm bị kiệt sức vì viêm phổi nặng nhưng vẫn xin ở lại trực. Một đêm, khi đang giữ đèn trong mưa gió, anh ngã quỵ. Đồng đội đưa vào hầm trú nhưng không cứu được.
Anh hy sinh ở tuổi 22.
Trên Sơn Ca hôm nay, có một tấm bia ghi:
“Anh giữ lửa cho biển,
biển giữ tên anh cho đất nước.”


