Anh hùng Lực lượng vũ trang

Người giữ đất Gò Công

Trương Định (1820–1864) là một trong những lãnh tụ tiêu biểu của phong trào kháng chiến chống thực dân Pháp ở Nam Bộ. Ông quê ở Quảng Ngãi nhưng lập nghiệp và có nhiều hoạt động ở vùng Gò Công, Tiền Giang. Khi thực dân Pháp xâm lược Nam Kỳ, Trương Định tập hợp nghĩa quân, xây dựng căn cứ và tổ chức nhiều trận đánh khiến quân Pháp gặp nhiều khó khăn. Năm 1862, triều đình nhà Nguyễn ký Hòa ước Nhâm Tuất, yêu cầu ông bãi binh và nhận chức vụ mới, nhưng Trương Định quyết định ở lại cùng nhân dân tiếp tục kháng chiến. Ông được nhân dân tôn làm “Bình Tây Đại Nguyên Soái”. Dù lực lượng yếu hơn, Trương Định vẫn kiên cường chiến đấu đến năm 1864. Trương Định được nhớ đến như biểu tượng của lòng yêu nước, khí tiết và tinh thần “vì dân mà đánh giặc”, thà hy sinh chứ không chịu khuất phục trước quân xâm lược.

Đồng Tháp21/08/2026Xã Sơn Kim 1 (2) (Xã Sơn Kim 1)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những ngày đầu quân Pháp chiếm Nam Kỳ, vùng đất Gò Công trở nên căng thẳng.

Từ các làng quê đến những cánh đồng, người dân bàn tán về quân xâm lược.

Nhiều người muốn đứng lên chiến đấu.

Nhưng họ cần một người lãnh đạo.

Người ấy là Trương Định.

Người con của vùng đất phương Nam

Trương Định sinh năm 1820, quê ở Quảng Ngãi.

Sau đó, ông theo cha vào Nam và lập nghiệp tại Gia Định.

Ông là người có sức khỏe, có tài tổ chức và được nhân dân yêu mến.

Khi quân Pháp xâm lược Nam Kỳ, Trương Định nhanh chóng tập hợp lực lượng chống giặc.

Năm 1859, quân Pháp đánh chiếm Gia Định.

Sau đó, chúng tiếp tục mở rộng vùng kiểm soát.

Trương Định tổ chức nghĩa quân ở Gò Công.

Ông không chỉ dựa vào binh lính mà còn dựa vào nhân dân.

Những người nông dân trở thành nghĩa quân.

Những người dân bình thường góp gạo, góp tiền, góp thuyền và dẫn đường cho quân kháng chiến.

Gò Công trở thành một căn cứ quan trọng.

Khi triều đình ra lệnh

Sau những thất bại liên tiếp, triều đình nhà Nguyễn ký Hòa ước Nhâm Tuất năm 1862, nhượng cho Pháp ba tỉnh miền Đông Nam Kỳ.

Theo đó, Trương Định phải giải tán lực lượng và rời Gò Công.

Nhưng lúc này, người dân đã đứng về phía ông.

Họ không muốn ông rời đi.

Một câu nói của nhân dân trở thành lời thôi thúc:

“Xin quan ở lại cùng dân đánh giặc.”

Trương Định đứng trước một lựa chọn vô cùng khó khăn.

Một bên là mệnh lệnh của triều đình.

Một bên là nhân dân đang đặt niềm tin vào ông.

Cuối cùng, ông quyết định ở lại.

Ông tuyên bố tiếp tục kháng chiến.

Từ đó, ông được nhân dân suy tôn là Bình Tây Đại Nguyên soái.

Người giữ đất Gò Công

Trương Định tổ chức nghĩa quân ngày càng chặt chẽ.

Ông xây dựng căn cứ ở vùng Gò Công, sử dụng địa hình sông rạch và đồng ruộng để đánh địch.

Nghĩa quân thường xuyên tổ chức những cuộc tập kích bất ngờ.

Khi quân Pháp kéo đến, nghĩa quân nhanh chóng xuất hiện.

Khi quân địch phản công, nghĩa quân lại rút vào những vùng sông nước và rừng rậm.

Trương Định hiểu rằng không thể đối đầu trực diện với quân Pháp trong những trận đánh lớn.

Ông chọn cách đánh linh hoạt.

Quân Pháp nhiều lần truy quét nhưng không thể dễ dàng tiêu diệt lực lượng của ông.

Người dân Gò Công trở thành hậu phương vững chắc.

Họ cung cấp lương thực, che giấu nghĩa quân và báo tin cho Trương Định.

Nhờ đó, cuộc kháng chiến kéo dài.

Giây phút cuối cùng

Quân Pháp ngày càng tăng cường lực lượng.

Chúng tìm cách bao vây căn cứ của Trương Định.

Cuối cùng, trong một trận chiến vào năm 1864, Trương Định bị thương nặng.

Biết mình khó thoát, ông không muốn rơi vào tay giặc.

Người thủ lĩnh kháng chiến đã chọn cái chết để giữ trọn khí tiết.

Trương Định hy sinh ở tuổi 44.

Cái chết của ông khiến nhân dân vô cùng thương tiếc.

Nhưng điều ông để lại không phải là sự tuyệt vọng.

Đó là tinh thần “vì nước, vì dân”.

Người được nhân dân gọi tên

Trương Định có thể đã nghe theo mệnh lệnh của triều đình và rời Gò Công.

Nhưng ông đã chọn ở lại với nhân dân.

Chính lựa chọn ấy khiến tên tuổi ông trở thành biểu tượng của lòng yêu nước ở Nam Bộ.

Ngày nay, khi nhắc đến Trương Định, người ta nhớ đến một vị tướng không chịu bỏ đất, bỏ dân.

Ông đã chứng minh rằng có những lúc lịch sử đặt con người trước một lựa chọn vô cùng khó khăn.

Và chính trong những thời khắc ấy, phẩm chất của một người mới được bộc lộ rõ nhất.

Trương Định đã chọn con đường nguy hiểm.

Ông biết mình có thể thất bại.

Biết có thể mất mạng.

Nhưng ông vẫn đi.

Bởi với ông, đất nước không chỉ là một vùng lãnh thổ, mà còn là những con người đang đặt niềm tin vào mình.

Vì thế, người dân Gò Công vẫn nhớ đến ông như người đã giữ đất, giữ làng và giữ lấy niềm tin của nhân dân trong những năm tháng đầy biến động.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn