NGƯỜI GIỮ DẤU CHÂN
Trong những cuộc hành quân dài, dấu chân là thứ dễ bị xóa nhất.
Chỉ cần một cơn mưa.
Một cơn gió.
Là không còn gì.
Nhưng với người lính, dấu chân không chỉ là vết trên đất.
Mà là hành trình.
Ở đơn vị có một người tên Quang, có thói quen rất lạ.
Mỗi khi dừng chân, anh thường quay lại nhìn con đường vừa đi.
Có người hỏi:
– “Nhìn gì thế?”
Anh nói:
– “Xem mình đã đi được bao xa.”
– “Nhìn có thấy gì đâu?”
– “Không thấy… nhưng biết.”
Một lần, trong một trận rút lui khó khăn, đơn vị phải xóa dấu vết.
Quang đi cuối.
Anh dùng cành cây xóa từng dấu chân.
Không để lại gì.
Khi xong, anh đứng lại rất lâu.
Một người gọi:
– “Đi thôi!”
Anh gật đầu.
Nhưng ánh mắt vẫn nhìn về phía sau.
Sau chiến tranh, Quang trở lại chiến trường cũ.
Không còn dấu chân nào.
Không còn con đường cũ.
Chỉ có rừng đã xanh trở lại.
Anh đứng rất lâu.
Rồi nói nhỏ:
– “Không còn dấu… nhưng mình đã đi qua.”
Có những dấu chân…
không tồn tại trên mặt đất.
Nhưng tồn tại mãi trong ký ức.



