Bài viết

NGƯỜI GIỮ DẤU MỐC GIỮA SƯƠNG MÙ TRÊN ĐỈNH RỪNG

Ninh Bình05/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

TÊN TRUYỆN: NGƯỜI GIỮ DẤU MỐC GIỮA SƯƠNG MÙ TRÊN ĐỈNH RỪNG

Ở dãy Trường Sơn, có những khu vực quanh năm bị sương phủ kín. Khi đó, ranh giới giữa đường đi và rừng sâu gần như biến mất. Chỉ cần lệch một chút là có thể đi vào vùng không còn lối quay lại.

Ở một tổ dẫn đường, có Bình An – người phụ trách đánh dấu và giữ mốc định hướng cho toàn bộ tuyến hành quân.

Công việc của anh không phải chỉ cắm cọc.

Mà là giữ cho các cọc không bị mất dấu.

Bình An luôn đi trước đoàn quân một đoạn.

Anh chọn những vị trí dễ nhận biết nhất: một thân cây lớn, một tảng đá đặc biệt, hoặc một đoạn đất có hình dạng riêng.

Rồi anh buộc vải, khắc dấu, hoặc đặt ký hiệu nhỏ.

Không để quá lộ.

Nhưng đủ để người đi sau nhận ra.

Một lần, sương mù dày đặc kéo dài nhiều ngày.

Tầm nhìn gần như bằng không.

Đoàn quân đi trong trạng thái gần như dựa hoàn toàn vào dấu mốc.

Nhưng gió mạnh khiến nhiều dấu bị che lấp.

Bình An phải quay lại từng đoạn.

Tìm lại từng cọc bị nghiêng.

Chỉnh lại từng ký hiệu.

Không bỏ sót.

Một đồng đội hỏi:

“Sao anh không đánh dấu lớn hơn cho dễ thấy?”

Bình An trả lời:

“Nếu quá lớn, rừng sẽ xóa nhanh hơn.”

Có những đêm, anh đi một mình giữa sương trắng.

Không thấy đường.

Chỉ dựa vào trí nhớ và cảm giác địa hình.

Mỗi dấu mốc đặt lại đều là một lần xác nhận lại con đường sống cho cả đoàn phía sau.

Một lần khác, đoàn hành quân gần như rẽ nhầm hướng.

Nhưng Bình An phát hiện một dấu mốc cũ bị lệch nhẹ.

Anh dừng lại.

Xem xét rất lâu.

Rồi quyết định:

“Không đi hướng này nữa.”

Sau đó, họ tránh được khu vực nguy hiểm mà sương mù đã che kín hoàn toàn.

Một người nói:

“Nếu không có dấu của anh, chắc đã đi sai từ lâu.”

Bình An chỉ đáp:

“Dấu không dẫn đường. Người nhìn dấu mới dẫn đường.”

Sau nhiều năm, khi chiến tranh qua đi ở dãy Trường Sơn, những cọc dấu cũ dần bị rừng nuốt lại.

Chỉ còn một vài vết mờ trên đá, trên thân cây già.

Nhưng những người từng đi qua vẫn nhớ.

Nhớ những lúc đứng giữa sương mù dày đặc, chỉ cần thấy một mảnh vải nhỏ là biết mình chưa lạc.

Và trong thời hoa lửa ấy,

có những con người không giữ vũ khí,

không đứng trong hàng ngũ chỉ huy,

nhưng lại giữ cho từng dấu mốc giữa rừng sâu không bị xóa mất…

để cả một đoàn quân có thể đi qua bóng trắng của sương mù mà vẫn tìm được con đường trở về.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn