Người Giữ Đèn Hải Đăng
Ngoài khơi miền Trung, ngọn hải đăng trên đảo nhỏ vẫn sáng suốt những năm chiến tranh ác liệt. Ông Bảy – người giữ đèn già nua – sống lặng lẽ giữa tiếng sóng và mùi muối biển.
Nhiều lần bom đạn làm hư hại ngọn đèn, nhưng đêm nào ông cũng trèo lên tháp sửa chữa. Với những đoàn tàu vận tải bí mật, ánh đèn ấy là dấu hiệu của sự sống.
Một đêm bão lớn, tin báo có tàu chở thương binh đang tìm đường vào bờ. Đúng lúc đó, máy phát điện bị hỏng. Gió biển rít lên từng hồi, cả đảo chìm trong bóng tối.
Ông Bảy cầm chiếc đèn dầu cũ, leo lên đỉnh tháp giữa cơn mưa trắng trời. Ông dùng chính ngọn lửa nhỏ bé ấy làm tín hiệu dẫn đường. Đoàn tàu cuối cùng cũng cập bến an toàn.
Sáng hôm sau, người ta tìm thấy ông ngồi tựa bên lan can, đôi tay vẫn ôm chặt cây đèn dầu đã tắt. Ngọn hải đăng sau này được xây mới, sáng hơn và cao hơn, nhưng người dân đảo vẫn nói rằng ánh sáng năm xưa của ông Bảy chưa bao giờ mất đi.
Nó còn ở trong ký ức của những người lính trở về, trong những đêm biển lặng của thời bình.



