NGƯỜI GIỮ ĐÈN TÍN HIỆU BAN ĐÊM
NGƯỜI GIỮ ĐÈN TÍN HIỆU BAN ĐÊM
Ở một chốt nhỏ nằm sâu trong rừng, có một hệ thống liên lạc thô sơ bằng ánh sáng. Khi radio không dùng được hoặc không an toàn, đơn vị sử dụng một chiếc đèn dầu được che chắn đặc biệt để phát tín hiệu theo quy ước. Người phụ trách là một chiến sĩ trẻ, nhiệm vụ của anh là giữ cho ánh sáng đó không bị lộ nhưng vẫn đủ chính xác để truyền thông điệp.
Chiếc đèn được đặt trong một hốc đất, xung quanh dựng bằng tre và lá rừng để chắn gió. Phía trên chỉ chừa một khe nhỏ điều hướng ánh sáng. Mỗi tín hiệu đều được quy định sẵn: sáng ngắn, sáng dài, hoặc nhấp nháy theo nhịp. Sai lệch chỉ một chút có thể dẫn đến hiểu nhầm mệnh lệnh.
Ban đêm là thời điểm căng thẳng nhất. Gió rừng đổi hướng liên tục, có lúc mạnh đến mức có thể thổi tắt đèn. Người giữ đèn phải ngồi sát bên, dùng vải ẩm hoặc áo choàng để điều chỉnh luồng gió, giữ cho ngọn lửa ổn định. Có những đêm kéo dài hàng giờ, anh không rời vị trí.
Một lần, trong tình huống khẩn, đơn vị cần truyền tín hiệu liên tục trong thời gian ngắn. Anh phải giữ đèn cháy đều nhưng không sáng quá mức. Tay anh đặt gần ngọn lửa đến mức rát nóng, nhưng không thể rời. Tín hiệu đã được truyền đi trọn vẹn.
Sau chiến tranh, chiếc đèn không còn được sử dụng. Nó được cất lại như một vật chứng của thời kỳ liên lạc thô sơ. Người giữ đèn trở về đời sống bình thường, nhưng thói quen quan sát ánh sáng trong bóng tối vẫn còn nguyên. Với anh, một ngọn lửa nhỏ từng có thể thay thế cả một hệ thống liên lạc.



