Người giữ điểm liên lạc Hin Lạn
Người giữ điểm liên lạc Hin Lạn
Người giữ điểm liên lạc Hin Lạn – Hoàng Quốc Đý (thôn Hin Lạn)
Ở thôn Hin Lạn, những người cao tuổi vẫn thường nhắc đến ông Hoàng Quốc Đý - người dân quân từng làm nhiệm vụ giữ điểm liên lạc giữa các thôn trong những năm tháng chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc. Công việc của ông tuy lặng lẽ nhưng lại đóng vai trò quan trọng trong việc truyền tin kịp thời giữa các lực lượng
Ông Hoàng Quốc Đý sinh năm 1950, lớn lên trong một gia đình làm nương ở thôn Hin Lạn. Tuổi thơ của ông gắn liền với những con đường mòn quanh bản, những lối đi xuyên qua rừng tre và những con dốc đá gập ghềnh.
Từ nhỏ, ông đã quen với việc đi lại nhiều nơi để giúp cha mẹ trao đổi lương thực với các bản lân cận. Chính sự nhanh nhẹn và thông thạo địa hình đã khiến ông trở thành người phù hợp cho nhiệm vụ liên lạc khi chiến tranh lan tới.
Những năm cuối thập niên 1970, khi chiến tranh biên giới phía Bắc diễn ra ác liệt, thôn Hin Lạn trở thành một trong những điểm trung chuyển thông tin giữa các thôn vùng cao.
Một điểm liên lạc tạm thời được dựng trên một sườn đồi cao, nơi có thể quan sát được nhiều hướng đi lại.
Khi xã cần người trực tại điểm liên lạc, ông Hoàng Quốc Đý đã xung phong nhận nhiệm vụ.
Ông từng nói:
- “Tin đến kịp thì người kịp chuẩn bị.”
Một trong những kỷ niệm khiến ông nhớ mãi là vào một buổi tối mùa đông.
Hôm ấy, trời rét buốt, gió thổi mạnh qua sườn đồi. Ông đang trực tại điểm liên lạc thì một người dân quân từ phía dưới bản chạy lên, mang theo một mảnh giấy báo tin khẩn.
Nội dung thông báo yêu cầu chuyển tin đến thôn bên cạnh để chuẩn bị tiếp nhận một đoàn dân công vận chuyển lương thực trong đêm.
Nếu tin không được chuyển kịp, đoàn dân công có thể đi lạc hoặc gặp nguy hiểm.
Không chần chừ, ông Hoàng Quốc Đý cầm đèn pin, buộc chặt áo khoác rồi lập tức lên đường.
Con đường dẫn sang thôn bên cạnh là một lối mòn nhỏ, quanh co qua nhiều đoạn rừng rậm.
Đêm hôm ấy, sương mù dày đặc, tầm nhìn rất hạn chế.
Ông bước nhanh nhưng vẫn giữ sự cẩn thận.
Đi được một đoạn, ông gặp một con dốc trơn vì sương đọng trên lá cây.
Chỉ một bước sơ sẩy, ông trượt chân ngã xuống đất.
Nhưng ông nhanh chóng đứng dậy, phủi bùn đất rồi tiếp tục đi.
Ông hiểu rằng mỗi phút chậm trễ có thể khiến cả đoàn dân công gặp nguy hiểm.
Sau gần một giờ di chuyển, ông đã đến được thôn cần chuyển tin.
Khi giao được mảnh giấy thông báo cho trưởng thôn, ông mới thở phào nhẹ nhõm.
Nhờ tin được chuyển kịp thời, đoàn dân công đã được hướng dẫn đi đúng hướng và đến nơi an toàn.
Không chỉ một lần, ông Hoàng Quốc Đý còn nhiều lần thực hiện nhiệm vụ chuyển tin trong những điều kiện khó khăn.
Có những hôm trời mưa lớn, có những đêm gió rét thấu xương, nhưng ông chưa từng từ chối nhiệm vụ.
Ông từng nói:
- “Người đưa tin không được chậm.”
Câu nói ấy khiến nhiều người trong thôn nhớ mãi.
Sau khi chiến tranh lắng xuống, điểm liên lạc tạm thời được tháo dỡ. Ông Hoàng Quốc Đý trở về với cuộc sống thường ngày ở thôn Hin Lạn.
Những năm đầu sau chiến tranh, cuộc sống còn nhiều khó khăn. Nhưng với tinh thần của người từng vượt rừng trong đêm tối, ông không nản chí.
Ông cùng gia đình khai hoang thêm đất, trồng lúa và trồng ngô.
Người dân trong thôn Hin Lạn vẫn nhớ hình ảnh ông Đý - người đàn ông nhanh nhẹn, quen thuộc với những chuyến đi đêm qua rừng.
Những buổi tối mùa đông, khi con cháu quây quần bên bếp lửa, ông thường kể lại những lần chuyển tin trong đêm tối năm xưa.
Có lần, đứa cháu hỏi:
- “Ông có sợ khi đi một mình giữa rừng không?”
Ông cười hiền:
- “Sợ chứ. Nhưng nghĩ đến người đang chờ tin, ông lại bước tiếp.”
Giờ đây, khi tuổi đã cao, ông Hoàng Quốc Đý vẫn giữ thói quen đi dọc con đường cũ nối giữa các thôn - con đường mà ông từng đi không biết bao nhiêu lần trong những năm tháng chiến tranh.
Ở thôn Hin Lạn, câu chuyện về ông - người giữ điểm liên lạc - vẫn được kể lại như một minh chứng cho sự tận tụy và tinh thần trách nhiệm của những người làm nhiệm vụ thầm lặng trong thời chiến.



