Bài viết

Người giữ đỉnh đồi

Lào Cai23/05/2026đoàn phường trung tâm (đoàn phường trung tâm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau trận phục kích bên sông Thia, đơn vị của anh Phạm Đức Hòa gần như không có thời gian nghỉ ngơi. Tin trinh sát báo về cho biết quân địch đang cố giữ bằng được một ngọn đồi nhỏ phía tây Nghĩa Lộ để làm nơi quan sát và điều pháo.

Ngọn đồi ấy mang tên Khe Lau.

Nếu chiếm được Khe Lau, quân ta có thể khống chế toàn bộ con đường tiếp viện cuối cùng vào thị xã.

Nhưng đánh được nơi đó không hề dễ.

Đỉnh đồi trọc, ít cây cối. Địch đào giao thông hào vòng quanh và bố trí nhiều ổ súng máy trên cao. Ban ngày chỉ cần có người xuất hiện dưới chân đồi là lập tức bị phát hiện.

Bộ chỉ huy quyết định tổ chức trận đánh ngay trong đêm.

Chiều hôm ấy, trời bỗng đổ mưa lớn.

Nước từ trên núi tràn xuống thành từng dòng đỏ quạch. Bộ đội tranh thủ ngồi nép dưới những tấm tăng ướt sũng để kiểm tra lại súng đạn trước giờ xuất kích.

Trong đại đội có chiến sĩ trẻ tên Trần Minh Đức, mới nhập ngũ chưa đầy một năm. Đức quê dưới Phú Thọ, người gầy nhưng rất nhanh nhẹn. Đây là trận đánh lớn đầu tiên anh tham gia.

Trước giờ đi, Đức lặng lẽ lấy từ túi áo ra một tấm ảnh nhỏ chụp mẹ và em gái rồi nhét lại thật sâu vào ngực áo.

Anh Hòa nhìn thấy, vỗ vai:
— “Sợ không?”

Đức cười:
— “Có chứ anh… nhưng mình mà không đánh thì dân còn khổ.”

Câu trả lời khiến anh Hòa nhớ mãi nhiều năm sau.

Khoảng gần nửa đêm, đơn vị bắt đầu áp sát chân đồi.

Mưa đã ngớt nhưng sương xuống dày đặc. Cả đội hình lặng lẽ bò qua những bãi cỏ tranh ướt lạnh. Không ai dám nói một lời.

Khi chỉ còn cách hàng rào đầu tiên vài chục mét, bất ngờ một tiếng động vang lên phía trước.

Một chiến sĩ trượt chân làm đá lăn xuống dốc.

Ngay lập tức, pháo sáng từ trên đồi bắn vọt lên trời.

Cả sườn đồi sáng trắng.

— “Địch phát hiện rồi!”

Tiếng súng máy lập tức gầm lên dữ dội.

Đạn cày nát bãi cỏ trước mặt. Đất đá bắn tung khắp nơi khiến đội hình quân ta bị chặn lại dưới chân đồi.

Anh Hòa hét lớn:
— “Bám đất! Chờ pháo!”

Từ phía sau, pháo của ta bắt đầu dội lên đỉnh Khe Lau.

Tiếng nổ rung chuyển cả sườn núi.

Lợi dụng lúc địch hoảng loạn, các mũi xung kích đồng loạt lao lên. Đức ôm khối bộc phá chạy sát theo tổ mở đường.

Khoảng cách tới hàng rào cuối cùng chỉ còn vài mét thì một viên đạn bắn trúng vai người đi trước khiến anh ngã xuống.

Lối tiến công bị chặn lại.

Ổ súng trên cao vẫn bắn xối xả xuống đội hình bên dưới.

Nếu không phá được hỏa điểm đó, trời sáng lên thì toàn đơn vị sẽ rất nguy hiểm.

Giữa tiếng súng chát chúa, Đức bất ngờ ôm lấy khối bộc phá rồi quay sang anh Hòa:
— “Để em lên!”

Chưa kịp giữ lại, anh đã lao vọt lên sườn đồi.

Đạn địch bắn tóe đất quanh người.

Đức vừa chạy vừa cúi rạp mình giữa làn đạn đỏ rực. Chỉ còn vài mét cuối cùng, anh dùng hết sức ném mạnh khối bộc phá vào cửa lô cốt.

Một tiếng nổ dữ dội vang lên.

Ổ súng im bặt.

Ngay khoảnh khắc ấy, tiếng còi xung phong vang dậy khắp đồi Khe Lau.

Bộ đội ta đồng loạt tràn lên đánh giáp lá cà với quân địch.

Đến gần sáng, trận đánh kết thúc.

Lá cờ giải phóng được cắm trên đỉnh đồi giữa màn sương lạnh.

Nhưng khi anh Hòa quay lại tìm, Đức đã nằm lặng bên mép giao thông hào, bàn tay vẫn còn nắm chặt chiếc mũ đã cháy sém vì thuốc súng.

Nhiều năm sau hòa bình, đồng đội cũ trở lại Khe Lau.

Ngọn đồi năm xưa giờ phủ kín màu xanh cây rừng.

Anh Hòa đứng rất lâu trước bia tưởng niệm nhỏ dựng trên đỉnh đồi rồi khẽ nói:
— “Ngày ấy, cậu ấy mới chỉ là một chàng trai chưa đầy hai mươi tuổi…”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn