NGƯỜI GIỮ ĐÔI DÉP CAO SU
NGƯỜI GIỮ ĐÔI DÉP CAO SU
Đôi dép cao su của anh Bình đã mòn vẹt cả gót từ lâu. Quai dép nhiều lần đứt phải buộc lại bằng dây dù xanh nhưng anh vẫn không chịu thay.
Anh thường nói:
“Đôi dép này theo tôi từ ngày đầu vào chiến trường.”
Những con đường đất đỏ, những dốc đá trơn trượt và cả những đêm hành quân trong mưa rừng đều in dấu đôi dép cũ ấy.
Có hôm đồng đội bị rách dép giữa đường, anh Bình tháo dép của mình đưa cho bạn rồi đi chân đất qua đoạn rừng đầy sỏi đá.
Đồng đội nhìn đôi chân rớm máu của anh mà xót.
Anh chỉ cười:
“Đi được là tốt rồi.”
Một buổi chiều cuối mùa mưa, đơn vị đang tải thương qua con dốc hẹp thì pháo địch bất ngờ dội xuống.
Đất đá tung mù trời.
Một chiến sĩ bị thương ngã xuống mép vực.
Anh Bình lao tới kéo đồng đội lên giữa làn khói bụi dày đặc.
Người lính ấy sống sót.
Sau chiến tranh, đôi dép cao su cũ được giữ lại trong căn nhà nhỏ nơi quê anh như một phần ký ức của thời hoa lửa.


