Người giữ đôi guốc
Một cô thanh niên xung phong vẫn giữ đôi guốc gỗ mẹ làm cho trước ngày lên đường.
Dù không còn mang được giữa rừng núi, cô vẫn gói kỹ trong ba lô.
Có người hỏi sao còn giữ món đồ nặng như vậy, cô cười:
“Nghe tiếng guốc là nhớ nhà lắm.”
Đôi guốc nhỏ trở thành ký ức tuổi trẻ theo cô suốt thời chiến.
Ý nghĩa:
Những vật giản dị đôi khi chứa đựng cả một trời thương nhớ.



