Bài viết

Người Giữ Dòng Điện Giữa Đêm Mưa Biên Giới

Đồng Tháp12/05/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh phường Sa Đéc (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh phường Sa Đéc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Phan Phú Hào, sinh năm 1964, lớn lên trong giai đoạn đất nước còn nhiều khó khăn, khi hậu quả chiến tranh vẫn in dấu trên từng vùng quê. Sinh ra ở miền Tây Nam Bộ, ông sớm quen với ruộng đồng, kênh rạch và cuộc sống lao động lam lũ, nhưng giàu ý chí và tinh thần trách nhiệm. Những năm cuối thập niên 1980, khi nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc ở khu vực biên giới vẫn còn nhiều phức tạp và gian nan, ông tham gia lực lượng hậu cần – kỹ thuật tại một đơn vị đóng quân vùng sâu. Công việc của ông là phụ trách hệ thống điện và máy phát điện, bảo đảm nguồn điện cho trạm thông tin, khu y tế và nơi sinh hoạt của bộ đội. Thời điểm ấy, điện lưới chưa thể vươn tới các khu vực biên giới. Toàn bộ sinh hoạt và công tác đều phụ thuộc vào máy phát điện chạy dầu. Chỉ cần một sự cố nhỏ, cả đơn vị có thể rơi vào cảnh mất liên lạc, gián đoạn chỉ huy và sinh hoạt. Ông Phan Phú Hào là người được đồng đội tin tưởng vì tính cẩn thận, chịu khó và luôn sẵn sàng có mặt khi máy móc gặp sự cố, bất kể ngày hay đêm. Một tình tiết cụ thể được đồng đội kể lại xảy ra vào một đêm mưa lớn năm 1989. Đêm đó, mưa kéo dài kèm gió mạnh khiến khu vực trạm phát điện rung lắc liên tục. Đến gần nửa đêm, máy phát điện chính bất ngờ tắt hẳn, làm toàn bộ khu vực chìm vào bóng tối. Trạm thông tin lập tức mất nguồn điện, ảnh hưởng đến liên lạc giữa các điểm trực. Ngay khi phát hiện sự cố, ông Phan Phú Hào lập tức khoác áo mưa, cầm đèn pin chạy ra khu vực máy phát giữa trời mưa xối xả. Đường đi trơn trượt, gió giật mạnh khiến việc di chuyển rất khó khăn, nhưng ông vẫn cố gắng đến nơi càng nhanh càng tốt. Khi kiểm tra, ông phát hiện máy phát bị ngấm nước mưa vào hệ thống đánh lửa và nhiên liệu, khiến động cơ ngừng hoạt động. Trong điều kiện không có thiết bị thay thế, ông buộc phải tháo từng bộ phận để lau khô và xử lý tạm thời ngay trong đêm. Có lúc gió lớn thổi tạt nước mưa vào khu vực máy, khiến việc sửa chữa gần như phải dừng lại nhiều lần. Nhưng ông vẫn kiên trì dùng bạt che tạm, vừa che mưa vừa tiếp tục thao tác kỹ thuật. Điều khó khăn hơn là ánh sáng chỉ còn lại từ chiếc đèn pin yếu, khiến việc kiểm tra chi tiết máy rất vất vả. Dù vậy, ông vẫn bình tĩnh xử lý từng bước, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Sau gần hai giờ đồng hồ giữa mưa gió, máy phát điện cuối cùng cũng nổ lại. Ánh điện trong trạm sáng lên trở lại giữa đêm tối khiến cả đơn vị thở phào nhẹ nhõm, hệ thống thông tin được khôi phục kịp thời. Một đồng đội năm ấy xúc động kể lại: “Hôm đó nếu anh Hào không sửa kịp máy phát thì cả trạm mất điện, liên lạc có thể bị gián đoạn rất nguy hiểm”. Nhắc về chuyện cũ, ông Phan Phú Hào chỉ cười hiền: “Hồi đó chỉ nghĩ phải giữ cho máy chạy lại để anh em còn có điện làm nhiệm vụ”. Những năm tháng gian khó nơi biên giới đã lùi xa, nhưng tinh thần “hoa lửa” của người thợ kỹ thuật năm ấy vẫn còn được đồng đội nhắc nhớ. Điều đáng quý ở ông không phải là những việc lớn lao, mà là sự bình tĩnh, trách nhiệm và tinh thần không ngại hiểm nguy trong những công việc thầm lặng. Câu chuyện về ông Phan Phú Hào là minh chứng rằng trong giai đoạn bảo vệ Tổ quốc, có biết bao con người âm thầm cống hiến phía sau tuyến đầu. Chính từ những đêm mưa sửa máy phát điện giữa bóng tối, họ đã góp phần giữ vững mạch liên lạc, sinh hoạt và sức mạnh cho đơn vị nơi biên cương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn