Bài viết

Người giữ đường

Ninh Bình20/04/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, có một tuyến đường vận tải quan trọng băng qua rừng núi luôn cần được giữ thông suốt. Nơi ấy, những đội thanh niên xung phong ngày đêm bám đường, làm việc trong điều kiện vô cùng gian khổ. Trong một tổ công tác nhỏ có anh Tuấn, người luôn bình tĩnh và dũng cảm. Công việc của họ là san lấp hố bom, mở đường, đảm bảo xe chở lương thực và vũ khí ra tiền tuyến không bị gián đoạn. Một đêm mưa gió dữ dội, sau trận bom lớn, cả đoạn đường dài bị phá hủy nặng nề. Đất đá sạt lở, cây rừng chắn kín lối đi. Nếu không xử lý kịp, đoàn xe tiếp tế sẽ bị tắc lại. Không một lời than vãn, cả tổ lập tức lao vào làm việc giữa bóng tối và mưa lạnh. Anh Tuấn cầm bó đuốc đứng trên điểm cao nhất, vừa soi sáng cho đồng đội làm việc, vừa làm tín hiệu cho những đoàn xe sắp tới. Ánh lửa bập bùng trong đêm rừng trông như một bông hoa lửa rực sáng, kiên cường giữa gian khó. Sau nhiều giờ nỗ lực không nghỉ, con đường dần được khôi phục. Những chiếc xe đầu tiên chậm rãi vượt qua đoạn đường vừa sửa chữa. Anh Tuấn vẫn đứng đó, tiếp tục giữ ánh sáng dẫn đường cho đến khi xe cuối cùng đi qua an toàn. Trời gần sáng, mọi người mới tạm dừng tay. Dù mệt mỏi rã rời, ai cũng hiểu rằng công việc của mình đã góp phần quan trọng vào sự thông suốt của hậu phương và tiền tuyến. Ngày hòa bình lập lại, con đường ấy đã không còn tiếng bom đạn. Nhưng ký ức về những con người thầm lặng năm xưa vẫn còn mãi, như những “bông hoa lửa” sáng lên giữa thời chiến. Câu chuyện hoa lửa thời xưa nhắc nhở thế hệ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình, sống trách nhiệm và ghi nhớ công lao của cha anh đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn