Người giữ đường biên - Hoàng Văn Châu
Người giữ đường biên - Hoàng Văn Châu
Hoàng Văn Châu lớn lên giữa rừng núi Lâm Thượng, nơi những con suối chảy qua bản nhỏ. Năm 1980, anh nhập ngũ và về Đồn Biên phòng 253, phụ trách một đoạn biên giới phía Bắc hiểm trở. Châu, với vốn kinh nghiệm đi rừng và am hiểu địa hình hơn bất cứ ai, nhanh chóng trở thành người lính dẫn đường, thường xuyên cùng tổ tuần tra đi sâu vào khu vực vành đai.
Những năm đầu thập niên 80, biên giới không còn những trận pháo kích dữ dội như năm 1979, nhưng lại âm ỉ những cuộc đấu trí, đấu lực của các toán thám báo và hoạt động xâm nhập nhỏ lẻ. Nhiệm vụ của Châu và đồng đội là phải giữ vững từng cột mốc, từng lối mòn. Có lần, trong lúc đang tuần tra tại khu vực suối đá Lũng Bó, Châu phát hiện dấu vết lạ: một cành cây gãy ngang và một vệt bùn lún sâu hơn bình thường trên lối đi. Linh tính mách bảo, anh ra hiệu cho đồng đội dừng lại.
Cả tổ nín thở theo dõi. Châu bò lên phía trước, dùng lưỡi lê cắm nhẹ xuống đất. Anh phát hiện ra một bãi mìn chôn lấp sơ sài, được ngụy trang bằng lá cây khô. Nếu tổ tuần tra bước tiếp, hậu quả sẽ khôn lường. Nhờ sự nhạy bén của Châu, đơn vị đã vô hiệu hóa bãi mìn thành công và truy quét được toán thám báo vừa mới đặt bẫy.
Đời lính biên phòng gian khổ là vậy. Châu cùng đồng đội phải đối mặt với cái đói, cái rét của núi rừng, và hơn hết là sự cô đơn nơi vùng đất xa xôi. Nhưng chính những người dân tộc thiểu số nơi biên cương, những người coi bộ đội như con cái, đã tiếp thêm sức mạnh cho anh. Họ tiếp tế rau rừng, gạo nương và cảnh giác với mọi động tĩnh lạ. Tình quân dân ấy chính là tuyến phòng ngự vững chắc nhất.
Sau khi xuất ngũ trở về Lâm Thượng năm 1985, Châu mang theo kỷ luật thép của người lính biên phòng. Anh tiên phong trong việc vận động bà con chuyển đổi cây trồng, mở đường làm kinh tế. Đường biên giới mà anh từng bảo vệ nay trở thành nơi giao thương, nhưng Châu vẫn giữ thói quen đi bộ tuần tra quanh bản, kiểm tra từng bờ suối, từng sườn núi như thể anh vẫn đang khoác trên vai chiếc ba lô nặng trịch năm nào. Anh nói, giữ yên xã tắc bây giờ là giữ yên bản làng mình, là làm cho Lâm Thượng giàu mạnh, không còn ai phải đói nghèo. Đó cũng là một trận chiến không kém phần cam go.



