NGƯỜI GIỮ ĐƯỜNG DÂY BẢO VỆ “MỐC AN TOÀN CUỐI CÙNG” GIỮA RỪNG TRÀM
Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, tại vùng căn cứ thuộc Long An, mỗi tuyến đường trong rừng tràm đều có những “mốc an toàn” – những điểm đánh dấu cuối cùng giúp các đơn vị biết mình vẫn đang đi đúng hướng và chưa lạc vào khu vực nguy hiểm. Người được giao nhiệm vụ bảo vệ và kiểm tra các mốc quan trọng ấy là ông Bảy Mốc.
Ông Bảy Mốc không chỉ thuộc lòng toàn bộ hệ thống rừng tràm mà còn hiểu rõ ý nghĩa của từng dấu mốc: một thân cây buộc dây rừng là điểm xác nhận an toàn, một hòn đá xếp chồng là dấu hướng rẽ, còn một vệt khắc sâu trên thân tràm là mốc giới hạn khu vực cần tránh.
Công việc của ông là kiểm tra định kỳ toàn bộ các mốc an toàn, đảm bảo không bị xáo trộn, không bị mất dấu, và luôn đủ rõ ràng để người đi sau có thể nhận biết ngay lập tức trong điều kiện rừng phức tạp.
Một lần sau nhiều ngày mưa lớn và gió mạnh, ông phát hiện nhiều mốc an toàn bị thay đổi vị trí hoặc bị che khuất bởi cây đổ và bùn đất. Đặc biệt, mốc cuối cùng ở rìa rừng – nơi quyết định ranh giới an toàn – đã gần như biến mất.
Ông lập tức bắt tay vào khôi phục toàn bộ hệ thống. Ông dựng lại từng mốc theo đúng quy ước cũ, đồng thời gia cố thêm bằng các dấu tự nhiên phụ trợ để tránh bị xóa mờ lần nữa. Ở những khu vực dễ bị tác động, ông còn tạo thêm mốc dự phòng để đảm bảo an toàn khi mốc chính bị hư hại.
Không lâu sau, một toán lính địch tiến vào khu vực rìa rừng, nhưng vì hệ thống mốc an toàn đã được phục hồi và bố trí lại hợp lý, chúng không thể xác định được ranh giới di chuyển của lực lượng trong rừng tràm.
Sau khi tình hình ổn định, ông Bảy Mốc tiếp tục kiểm tra toàn bộ hệ thống, đặc biệt là “mốc cuối cùng”, như một cách đảm bảo rằng rừng vẫn đang nằm trong tầm kiểm soát an toàn.
Một cán bộ từng nói:
“Không có chú, đi rừng dễ vượt quá giới hạn mà không biết.”
Ông chỉ đáp:
“Còn mốc thì còn đường, còn đường thì còn an toàn.”
Trong suốt những năm chiến tranh, ông Bảy Mốc đã giữ vai trò quan trọng trong việc bảo vệ các mốc định hướng tại Long An, góp phần giúp các lực lượng luôn giữ được phương hướng trong rừng tràm phức tạp.
Sau ngày hòa bình, những mốc an toàn không còn cần thiết nữa, nhưng người dân vẫn nhớ về ông như một người đã giữ “ranh giới an toàn” của cả khu rừng trong thời hoa lửa.
Câu chuyện của ông cho thấy:
Trong thời “hoa lửa”, đôi khi chỉ một mốc nhỏ cũng có thể quyết định cả một hành trình sống còn.
Và từ “mốc an toàn cuối cùng” giữa rừng tràm, “hoa lửa” vẫn được giữ vững – vững chãi, chuẩn xác và không bao giờ tắt.


