Người Giữ Đường Dây Điện Giữa Rừng Tràm Biên Giới
Ông Trần Văn Thương, sinh năm 1963, lớn lên trong giai đoạn đất nước còn nhiều khó khăn sau chiến tranh. Xuất thân từ miền quê Nam Bộ, ông sớm quen với ruộng đồng, sông nước và cuộc sống lao động vất vả, luôn mang trong mình tinh thần trách nhiệm và sự bền bỉ của thế hệ thanh niên thời kỳ bảo vệ Tổ quốc. Những năm đầu thập niên 1980, ông tham gia công tác tại một đơn vị đóng quân ở khu vực biên giới Tây Nam. Trong đơn vị, ông được giao phụ trách tuyến đường dây điện sinh hoạt dã chiến — hệ thống cung cấp điện cho bếp ăn, kho hậu cần và khu trực ban của doanh trại. Thời điểm đó, điện lưới chưa có, toàn bộ sinh hoạt của đơn vị phụ thuộc vào đường dây tạm kéo qua rừng tràm và kênh rạch. Chỉ cần một đoạn dây bị đứt hoặc chập điện là cả khu vực sẽ mất điện, ảnh hưởng trực tiếp đến sinh hoạt và công tác. Ông Trần Văn Thương hằng ngày đi kiểm tra dọc tuyến dây dài hàng cây số, theo dõi từng cột tre, từng mối nối để đảm bảo hệ thống luôn vận hành ổn định. Công việc tuy thầm lặng nhưng đòi hỏi sự cẩn thận và trách nhiệm rất cao. Một tình tiết cụ thể đáng nhớ Vào mùa mưa năm 1985, một trận giông lớn kèm gió mạnh đã làm nhiều cây rừng ngã đổ, khiến một đoạn đường dây điện chính bị đứt hoàn toàn. Đúng thời điểm đó, doanh trại bị mất điện giữa đêm, ảnh hưởng đến sinh hoạt và trực gác của đơn vị. Nếu không khắc phục kịp thời, việc nấu ăn, chiếu sáng và liên lạc nội bộ sẽ gặp rất nhiều khó khăn, đặc biệt trong điều kiện thời tiết xấu. Không chần chừ, ông Trần Văn Thương cùng đồng đội lập tức mang theo dụng cụ băng rừng ra hiện trường. Đường trơn trượt, cây đổ chắn lối đi khiến việc tiếp cận điểm sự cố rất khó khăn. Khi đến nơi, ông phát hiện dây điện bị cây lớn đè đứt và rối thành nhiều đoạn. Trong điều kiện mưa gió và trời tối, ông phải trèo lên thân cây ướt trơn để nối lại từng đoạn dây bị hư hỏng. Có lúc tay bị tê cứng vì lạnh và nước mưa tạt mạnh, nhưng ông vẫn kiên trì giữ dây, dùng băng cách điện và vật liệu sẵn có để khôi phục mạch điện. Sau nhiều giờ làm việc trong đêm, đường dây cuối cùng cũng được nối lại thành công. Khi điện trong doanh trại bật sáng trở lại, cả đơn vị như nhẹ nhõm vì sinh hoạt được khôi phục bình thường. Một đồng đội cũ xúc động kể lại: “Đêm đó mưa gió rất lớn, nếu không có anh Thương sửa kịp thì cả đơn vị phải sinh hoạt trong bóng tối.” Nhắc về chuyện năm xưa, ông Trần Văn Thương chỉ cười hiền: “Mình chỉ cố nối lại đường dây để anh em có điện sinh hoạt và làm nhiệm vụ thôi.” Những năm tháng chiến tranh bảo vệ Tổ quốc đã lùi xa, nhưng tinh thần “hoa lửa” của ông Trần Văn Thương vẫn còn đọng lại trong ký ức đồng đội. Điều đáng quý ở ông không nằm ở những chiến công lớn lao, mà chính là sự tận tụy, trách nhiệm và hy sinh thầm lặng trong những công việc bình dị nơi tuyến sau. Câu chuyện về người giữ đường dây điện giữa rừng tràm biên giới là minh chứng rằng có những đóng góp âm thầm nhưng vô cùng ý nghĩa trong thời chiến. Không có tiếng súng hay trận đánh lớn, nhưng chính những đêm mưa băng rừng nối lại dòng điện đã góp phần giữ vững sinh hoạt, tinh thần và nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc năm ấy.


