Bài viết

NGƯỜI GIỮ ĐƯỜNG DÂY ĐIỆN THOẠI DÃ CHIẾN GIỮA RỪNG TRÀM

Tây Ninh17/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, tại vùng căn cứ thuộc Long An, hệ thống liên lạc dã chiến bằng dây điện thoại là một trong những tuyến thông tin quan trọng nhất giữa các đơn vị trong rừng sâu. Giữa mưa gió và địa hình kênh rạch chằng chịt, có một người âm thầm giữ cho đường dây ấy luôn thông suốt – ông Sáu Dây.

Ông Sáu Dây vốn là người có kinh nghiệm sửa chữa máy móc đơn giản, nên khi tham gia cách mạng, ông được giao nhiệm vụ lắp đặt và bảo trì hệ thống dây điện thoại dã chiến nối giữa các chốt trong rừng.

Đường dây ấy chạy xuyên qua rừng tràm, bám theo thân cây, vượt qua kênh rạch bằng những cọc tre tạm bợ. Chỉ cần một đoạn dây bị đứt, toàn bộ hệ thống liên lạc có thể bị gián đoạn, ảnh hưởng đến việc chỉ huy và phối hợp.

Vì vậy, mỗi ngày ông đều đi kiểm tra tuyến dây, dò từng đoạn có dấu hiệu hư hỏng, vá lại bằng những vật liệu đơn sơ như dây rừng, mảnh kim loại nhỏ hay băng vải.

Một buổi sáng, khi sương còn dày đặc, ông phát hiện một đoạn dây gần bìa rừng bị chùng xuống bất thường, có dấu hiệu bị cắt hoặc gặm phá. Ông lập tức cảnh giác vì đây có thể là dấu hiệu địch đã tiếp cận gần khu vực.

Ông nhanh chóng thay thế đoạn dây, đồng thời thay đổi tuyến đi của dây điện thoại, đưa nó vòng sâu vào rừng tràm để tránh bị phát hiện. Các điểm nối cũng được ông ngụy trang kỹ bằng lá cây và vỏ cây khô.

Không lâu sau, một toán lính địch tiến vào khu vực lối cũ, nhưng không phát hiện được hệ thống liên lạc vì đường dây đã được chuyển hướng an toàn.

Sau khi nguy hiểm qua đi, ông lại lặng lẽ khôi phục và kiểm tra toàn bộ hệ thống, đảm bảo liên lạc được thông suốt như trước.

Một cán bộ từng nói:
“Không có dây này thì như không có tiếng nói giữa rừng.”

Ông chỉ đáp:
“Dây còn thông thì lệnh mới tới kịp.”

Trong suốt những năm chiến tranh, ông Sáu Dây đã giữ vững tuyến liên lạc quan trọng tại Long An, góp phần đảm bảo chỉ huy thông suốt giữa các đơn vị trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt.

Sau ngày hòa bình, hệ thống dây dã chiến không còn sử dụng nữa, nhưng người dân vẫn nhớ về ông như một người đã giữ “mạch nối tiếng nói” giữa thời hoa lửa.

Câu chuyện của ông cho thấy:
Trong thời “hoa lửa”, đôi khi chỉ một sợi dây nhỏ cũng đủ giữ vững cả một hệ thống chiến đấu.

Và từ những đường dây âm thầm giữa rừng tràm, “hoa lửa” vẫn được truyền đi – bền bỉ, chính xác và không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn