Bài viết

Người Giữ Đường Dây Giữa Rừng Tràm

Đồng Tháp12/05/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh phường Sa Đéc (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh phường Sa Đéc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Tô Tấn Bửu Châu sinh năm 1950, lớn lên trong những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Quê hương miền Tây với những cánh đồng ngập nước và rừng tràm bạt ngàn đã hun đúc trong ông tinh thần gan dạ, bền bỉ và ý chí sẵn sàng góp sức bảo vệ Tổ quốc ngay từ khi còn rất trẻ.

Đầu những năm 1970, ông tham gia lực lượng phục vụ thông tin liên lạc tại khu vực Đồng Tháp Mười. Khi ấy, giữa điều kiện chiến tranh ác liệt, những đường dây liên lạc đóng vai trò vô cùng quan trọng để truyền đạt mệnh lệnh, nắm tình hình và phối hợp lực lượng giữa các đơn vị.

Công việc của ông Tô Tấn Bửu Châu là kiểm tra, nối lại và bảo vệ các tuyến dây thông tin xuyên qua rừng tràm, đồng nước. Đây là nhiệm vụ âm thầm nhưng đầy hiểm nguy vì nhiều đoạn dây thường bị bom đạn cắt đứt hoặc hư hỏng sau những trận càn quét.

Có những ngày ông phải băng hàng chục cây số giữa vùng sình lầy để kiểm tra tín hiệu liên lạc. Ban đêm, việc di chuyển càng nguy hiểm hơn vì phải tránh các cuộc truy quét và giữ bí mật vị trí đóng quân.

Một tình tiết khiến đồng đội nhớ mãi xảy ra vào mùa mưa năm 1972.

Hôm ấy, đơn vị đang cần truyền gấp thông tin quan trọng đến một chốt đóng quân ở sâu trong vùng tràm thì đường dây bất ngờ mất tín hiệu. Nếu không khôi phục kịp thời, việc phối hợp giữa các tổ công tác sẽ bị gián đoạn trong lúc tình hình đang rất căng thẳng.

Không chờ trời sáng, ông Tô Tấn Bửu Châu nhận nhiệm vụ cùng một đồng đội đi kiểm tra tuyến dây giữa đêm mưa lớn. Sau gần một giờ lần theo cột dây giữa vùng nước ngập đến ngang hông, ông phát hiện một đoạn dây đã bị đứt do cây tràm ngã đè lên sau trận pháo kích trước đó.

Trong lúc hai người đang nối lại đường dây thì bất ngờ nghe tiếng động cơ xuồng tuần tra vọng lại gần. Để tránh bị phát hiện, ông Châu nhanh chóng kéo đồng đội xuống mé rừng tràm rồi dùng bùn và lá phủ kín dụng cụ sửa chữa. Chờ xuồng đi qua, ông tiếp tục leo lên cột giữa cơn mưa nặng hạt để nối hoàn chỉnh đoạn dây cuối cùng.

Điều khó khăn nhất là đôi tay ông lúc ấy đã bị trầy rướm máu do dây thép cứa mạnh trong lúc thao tác dưới mưa. Dù vậy, ông vẫn cố gắng hoàn thành công việc trước khi quay về.

Ít phút sau, tín hiệu liên lạc được nối lại thông suốt. Một cán bộ trong đơn vị xúc động kể:

“Đêm đó nếu không nối được đường dây kịp thời thì việc liên lạc sẽ rất nguy hiểm. Anh Châu làm việc âm thầm nhưng cực kỳ trách nhiệm.”

Nhắc về những năm tháng ấy, ông chỉ nhẹ nhàng nói:

“Hồi đó ai cũng nghĩ đơn giản là còn liên lạc được thì còn giữ được nhiệm vụ.”

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về người chiến sĩ thông tin lặng lẽ giữa rừng tràm năm nào vẫn còn đọng lại trong lòng đồng đội. Điều đáng quý ở ông Tô Tấn Bửu Châu không chỉ là lòng dũng cảm giữa hiểm nguy, mà còn là tinh thần tận tụy và ý chí bền bỉ của một người lính thời chiến.

Câu chuyện “Người giữ đường dây giữa rừng tràm” là một “hoa lửa” đẹp trong thời chiến tranh bảo vệ Tổ quốc — nơi những con người bình dị đã âm thầm góp phần làm nên sức mạnh của hậu phương và tiền tuyến bằng trách nhiệm, lòng trung thành và sự hy sinh thầm lặng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn