Bài viết

NGƯỜI GIỮ ĐƯỜNG DÂY NGỤY TRANG RỪNG TRÀM GIỮA BAN NGÀY

Tây Ninh17/04/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, tại vùng căn cứ thuộc Long An, việc giữ bí mật các tuyến di chuyển ban ngày là một thử thách rất lớn, bởi ánh sáng dễ làm lộ dấu vết và mọi chuyển động đều có thể bị quan sát từ xa. Trong hoàn cảnh đó, có một người chuyên phụ trách việc ngụy trang và che giấu toàn bộ hệ thống đường dây và lối đi – ông Năm Che.

Ông Năm Che không chỉ giỏi quan sát mà còn rất khéo tay trong việc sử dụng vật liệu tự nhiên của rừng: lá tràm, dây rừng, bùn đất và cành khô. Ông có thể biến một đoạn đường mòn vừa bị sử dụng thành một phần hoàn toàn “vô hình” chỉ trong thời gian ngắn.

Công việc của ông là theo sát các tuyến di chuyển vào ban ngày, kiểm tra xem dấu chân có bị lộ không, dây báo động có bị nhìn thấy không, và các lối đi có bị ánh nắng phản chiếu bất thường hay không.

Một buổi trưa nắng gắt, khi ánh sáng xuyên qua tán rừng tạo thành những vệt sáng mạnh trên mặt đất, ông phát hiện một đoạn lối đi bị lộ rõ do lớp lá che phủ bị gió thổi bay. Dấu vết này có thể khiến toàn bộ tuyến đường trở nên nguy hiểm.

Ông lập tức quay lại khu vực đó, dùng lá tràm tươi phủ lại toàn bộ lối đi, sau đó trộn bùn và nước kênh để làm mờ hoàn toàn dấu chân cũ. Đồng thời, ông thay đổi hướng đi một đoạn ngắn để tránh khu vực có ánh sáng chiếu thẳng.

Không lâu sau, một nhóm lính địch di chuyển qua khu vực rìa rừng, nhưng vì toàn bộ dấu vết đã được ngụy trang lại hoàn toàn, chúng không phát hiện được bất kỳ lối đi nào của lực lượng trong rừng tràm.

Sau khi tình hình ổn định, ông Năm Che tiếp tục kiểm tra toàn bộ tuyến đường, đảm bảo mọi dấu hiệu đều trở lại trạng thái tự nhiên như chưa từng có người đi qua.

Một cán bộ từng nói:
“Không có chú, ban ngày rừng này dễ lộ lắm.”

Ông chỉ đáp:
“Rừng phải nhìn như không có người thì mới an toàn.”

Trong suốt những năm chiến tranh, ông Năm Che đã giữ vững nhiều tuyến di chuyển ban ngày quan trọng tại Long An, góp phần bảo vệ sự bí mật của các hoạt động trong rừng tràm.

Sau ngày hòa bình, những kỹ thuật ngụy trang ấy không còn cần thiết nữa, nhưng người dân vẫn nhớ về ông như một người đã giữ “sự vô hình” cho cả khu rừng trong thời hoa lửa.

Câu chuyện của ông cho thấy:
Trong thời “hoa lửa”, đôi khi điều quan trọng không phải là đi như thế nào, mà là làm sao để không ai biết mình đã từng đi qua.

Và từ những tán lá tràm được sắp đặt khéo léo, “hoa lửa” vẫn được giữ vững – kín đáo, tinh tế và không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn