NGƯỜI GIỮ ĐƯỜNG DÂY PHÂN TÁN HÀNG HÓA GIỮA RỪNG TRÀM
Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, tại vùng căn cứ thuộc Long An, việc tập trung hàng hóa tại một điểm luôn tiềm ẩn rủi ro lớn. Vì vậy, các đơn vị thường phải chia nhỏ và phân tán lương thực, thuốc men, vật dụng chiến đấu thành nhiều kho nhỏ trong rừng tràm để tránh bị phát hiện và đảm bảo an toàn khi di chuyển. Người phụ trách tổ chức và kiểm soát hệ thống phân tán ấy là ông Bảy Kho.
Ông Bảy Kho có trí nhớ rất tốt. Ông không cần sổ sách dày đặc, mà ghi nhớ vị trí từng “kho nhỏ” bằng cách quan sát tự nhiên: một bụi tràm cong sang trái, một gốc cây có vết rễ nổi lên mặt đất, hay một đoạn kênh có dòng chảy xoáy nhẹ. Với ông, cả khu rừng là một hệ thống lưu trữ sống.
Công việc của ông là đảm bảo không kho nào bị tập trung quá mức, không kho nào bị bỏ quên, và mọi thứ luôn sẵn sàng để di chuyển khi cần. Mỗi khi có biến động, ông lại điều phối lại toàn bộ hệ thống phân tán trong rừng tràm.
Một lần sau nhiều ngày mưa lớn, nước kênh dâng cao khiến một số kho nhỏ bị đe dọa ngập. Một vài vị trí bị xói mòn đất, có nguy cơ làm lộ dấu hiệu cất giấu. Ông lập tức kiểm tra toàn bộ hệ thống và quyết định di chuyển một phần hàng hóa sang các điểm cao hơn trong rừng.
Ông cùng người trong căn cứ lặng lẽ chuyển từng phần nhỏ, không để lại dấu vết rõ ràng. Những bao hàng được bọc kỹ bằng lá khô và vải dầu, sau đó giấu vào các hốc đất cao hoặc dưới tán tràm dày.
Không lâu sau, một nhóm lính địch tiến vào khu vực rìa rừng, nhưng vì hệ thống kho đã được phân tán và ngụy trang lại, chúng không thể xác định được nơi tập trung hàng hóa hay tuyến tiếp tế.
Sau khi tình hình ổn định, ông Bảy Kho lại kiểm tra toàn bộ hệ thống, khôi phục và điều chỉnh vị trí các kho nhỏ để phù hợp với địa hình sau mưa lũ.
Một cán bộ từng nói:
“Không có chú, đồ đạc trong rừng này dễ mất lắm.”
Ông chỉ đáp:
“Chia nhỏ thì khó thấy, giữ đều thì mới bền.”
Trong suốt những năm chiến tranh, ông Bảy Kho đã giữ vững hệ thống phân tán quan trọng tại Long An, góp phần đảm bảo nguồn lực luôn sẵn sàng cho các lực lượng trong rừng tràm.
Sau ngày hòa bình, những “kho rừng” không còn tồn tại nữa, nhưng người dân vẫn nhớ về ông như một người đã giữ “sự phân bổ sống còn” trong thời hoa lửa.
Câu chuyện của ông cho thấy:
Trong thời “hoa lửa”, không phải cứ tập trung mới mạnh, mà đôi khi phân tán đúng cách mới là cách giữ vững lâu dài nhất.
Và từ những kho nhỏ ẩn mình giữa rừng tràm, “hoa lửa” vẫn được giữ vững – linh hoạt, bền bỉ và không bao giờ tắt.


