NGƯỜI GIỮ ĐƯỜNG DÂY PHỤC HỒI TUYẾN ĐI SAU PHÁ HOẠI GIỮA RỪNG TRÀM
Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, tại vùng căn cứ thuộc Long An, không phải lúc nào các tuyến đường trong rừng tràm cũng được giữ nguyên vẹn. Có những thời điểm, do thiên nhiên hoặc do tác động từ bên ngoài, nhiều đoạn đường bị phá hỏng, xáo trộn hoặc không còn sử dụng được. Vì vậy, luôn cần một người chuyên phục hồi lại toàn bộ tuyến đi để đảm bảo sự thông suốt cho cả hệ thống. Người đảm nhận nhiệm vụ đó là ông Bảy Phục.
Ông Bảy Phục không chỉ thuộc lòng địa hình mà còn có khả năng “đọc lại” những con đường đã bị xóa dấu. Với ông, mỗi đoạn rừng đều lưu lại “ký ức”: nơi đất từng bị lún, nơi nước từng chảy qua, hay nơi cây cối từng bị con người tác động. Chỉ cần quan sát kỹ, ông có thể khôi phục lại gần như nguyên vẹn tuyến đường cũ.
Công việc của ông thường bắt đầu sau những sự cố lớn: mưa bão, nước lũ hoặc những thay đổi bất thường khiến lối đi bị biến dạng. Ông đi chậm rãi dọc theo khu rừng, đối chiếu từng điểm quen thuộc và xác định lại hướng đi chính xác nhất.
Một lần sau nhiều ngày mưa lớn kéo dài, toàn bộ tuyến đường chính trong rừng tràm bị thay đổi hoàn toàn. Nước ngập sâu, bùn lầy xóa hết dấu vết, nhiều đoạn cây ngã đổ chắn ngang lối đi khiến việc di chuyển gần như không thể thực hiện theo cách cũ.
Ông Bảy Phục lập tức bắt đầu công việc khôi phục. Ông cùng người trong căn cứ dọn từng đoạn cây đổ, mở lại lối mòn, đồng thời đánh dấu lại các điểm quan trọng bằng những ký hiệu tự nhiên để dễ nhận biết. Ở những đoạn nguy hiểm, ông chuyển hướng tuyến đi sang khu vực đất cao hơn trong rừng tràm.
Không lâu sau, một toán lính địch tiến vào khu vực, nhưng vì tuyến đường đã được khôi phục theo hướng mới và dấu vết cũ không còn, chúng không thể xác định được con đường di chuyển của lực lượng trong rừng.
Sau khi tình hình ổn định, ông Bảy Phục tiếp tục rà soát toàn bộ khu vực, chỉnh sửa lại các đoạn chưa hoàn chỉnh để đảm bảo tuyến đường hoạt động ổn định trở lại.
Một cán bộ từng nói:
“Không có chú, đường hỏng là coi như bị chia cắt.”
Ông chỉ đáp:
“Đường mất thì phải tìm lại, chứ không để nó mất luôn.”
Trong suốt những năm chiến tranh, ông Bảy Phục đã giữ vai trò quan trọng trong việc khôi phục các tuyến di chuyển tại Long An, góp phần đảm bảo sự liên tục của hệ thống trong rừng tràm dù điều kiện luôn biến động.
Sau ngày hòa bình, những con đường ấy được quy hoạch lại rõ ràng hơn, nhưng người dân vẫn nhớ về ông như một người đã “kéo lại mạch đường” giữa thời hoa lửa.
Câu chuyện của ông cho thấy:
Trong thời “hoa lửa”, không phải lúc nào con đường cũng tồn tại nguyên vẹn, nhưng luôn có những con người đủ kiên nhẫn để tìm lại nó.
Và từ những lối mòn được phục hồi giữa rừng tràm, “hoa lửa” vẫn được giữ vững – bền bỉ, bền gan và không bao giờ tắt.



